Sưu tầm

Truyện ngắn: “Thuật làm giả” – Trần Vũ Minh

04-12-2013 07:33:00 AM

Không phải trong mơ, cũng không phải là ảo ảnh vì nó đang lồ lộ, rờ rỡ hiện ra trước mắt ông và bởi đây là buổi sáng, một buổi sáng rất đẹp, trời trong xanh thăm thẳm vút cao ngập nắng, những mảng mây bập bềnh nhẹ xốp trôi trôi. Ba Hân như nghẹt thở vì xúc động, ông lâng lâng chếnh choáng, mắt dán chặt vào cặp “Long giáng ” mà ông quý như báu vật lại phát lộc sau thời gian dài chờ đợi đến mòn mỏi tưởng như vô vọng. Từ khắp thân cây, hàng trăm chồi non tơ căng mẫm  đang nhú lên tua tủa. Ông nghe tim mình đập rộn rã như trống làng ngày hội. Nó thon thót nhoi nhói, chênh chao khắc khoải, nhưng đây là cái cảm giác hồi hộp sung sướng của sự đợi chờ và hy vọng chứ không phải là cái buồn rầu lo lắng mà gần hai tháng nay ông phải chịu. Ông bị cấp trên kiểm điểm vì “Thiếu tinh thần trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng trong công tác quản lý”. Bệnh cao huyết áp của ông lại tái phát

Là một cán bộ chủ chốt của địa phương, Ba Hân rất cần mẫn trong công việc, ông chịu khó đọc công văn, nghị quyết và lắng nghe, nắm bắt những ý kiến chỉ đạo của trên để triển khai đến các nơi kịp thời. Với cấp dưới, ông bình dân hòa đồng, tính tình dễ chịu nên ai cũng quý. Có điều đôi lúc ông bị mắc cái tật đãng trí đến kỳ cục. Có lần một nhân viên lên gặp lãnh đạo xin được nghỉ phép và ứng trước vài tháng lương để lo cho người vợ đang nằm chờ xạ trị hóa chất ở bệnh viện ung bướu vì có khối u ác tính tử cung gần đến giai đoạn cuối. Thay vì an ủi động viên thuộc cấp thì ông lại chìa tay ra: “Xin chúc mừng với cậu và gia quyến nhé!” Người phó văn phòng mặt tái ngắt, miệng méo xệch, mếu máo rồi vội vã rút lui.
Cuộc đời Ba Hân kể ra cũng khá suôn sẻ. Ba mươi tám tuổi, ông đã là giám đốc Sở Kế hoạch – đầu tư nhưng hơn nửa đời, ông mới cất được căn nhà ưng ý. Với khuôn viên chừng hai sào, tuy không nằm ở trục đường chính nhưng đây là khu đất có vị trí đắc địa nằm ở trung tâm thị xã. Việc này vợ ông phải nhờ đến một thầy địa lý cao tay chọn cho. Ba Hân làm nhà mới cũng là do bạn bè, anh em thân quen thúc giục động viên và giúp đỡ. Người tặng xi măng sắt thép, kẻ biếu gạch đá cửa nẻo công sá và trang trí nội thất. Hôm ăn tân gia, khách mời khoảng hơn trăm người, toàn là chỗ thân quen, ông mang ơn họ và có người mang ơn ông. Đúng giờ hoàng đạo,  đồ ăn đã được đặt trước ở nhà hàng mang tới,  rượu tây, bia lon chảy tràn. Ông đứ đự bải hoải cả người vì phải tiếp khách nhưng vợ ông rất vui, bì thư quà mừng tới tấp. Người em kết nghĩa Trịnh Huy, trưởng phòng kinh doanh Sở Kế hoạch – đầu tư tặng ông cặp cây cảnh mai chiếu thủy cổ thụ thế long giáng đẹp mê hồn. Ban đầu ông cũng chẳng để ý bởi tính ông mộc mạc chân chất. Là cán bộ đầu ngành quan trọng của tỉnh, công việc ngập đầu lút cổ, có thời gian đâu mà tìm hiểu cây cảnh với nghệ thuật. Sau bữa tiệc, vợ ông  mát mẻ với Huy:
– Anh chị cảm ơn, nhưng nhà chị có ai rảnh đâu, chú đem về mà chơi!…
Ba Hân quen Trịnh Huy cũng là cái sự tình cờ. Hơn mười năm trước, một lần  đi công tác ở một huyện miền núi, chiếc toyota camry, bốn chỗ ngồi chở ông đi hơn hai trăm cây số dưới trời nóng như đổ lửa. Xe có máy lạnh nhưng vì đường quá xấu, toàn những ổ trâu ổ voi. Ngồi trên xe, Ba Hân ngắc ngư như say sóng, mệt bã người. Trước mặt một con suối đẹp như dải lụa vắt ngang hiện ra, nước trong vắt, chỉ xăm xắp ngang ngực. Những tảng đá màu gan gà nhẵn bóng như những chú voi con phủ phục giữa dòng suối, nước vờn quanh diệu ảo. Trong hoang sơ tĩnh lặng chỉ có tiếng chim rừng ríu rít, đó đây những khóm hoa dại rập rờn như đàn bướm lượn, thả những chùm hoa  đỏ rực, tim tím  chao nghiêng trong gió. Trong cái hoang sơ vô tận ấy ông thấy mình trẻ lại, Ba Hân dừng xe, cởi quần áo,  háo hức lội xuống con suối mát lạnh.
Trời bổng sầm sập, nặng như chì, mưa ập xuống như trời vỡ, nước trên nguồn ầm ầm đổ về cuộn xoáy điên cuồng, cây cối ngã nghiêng oằn oại, gãy răng rắc cuốn theo những cành khô và đất đá. Ba Hân run rẩy hoảng loạn… Những người ở trên bờ gào thét chỉ trỏ nhưng không ai có cách gì cứu được ông, Ba Hân nhắm nghiền hai mắt run rẩy… Bổng từ xa, một thanh niên xồng xộc chạy đến, trên vai khoác cuộn dây thừng. Anh ta nói gì đó với đám người đang lo lắng trên bờ rồi buộc một đầu dây ngang lưng, lao xuống, chìm nghỉm. Nước đã ngập đến cổ, ông chới với. Người thanh niên trồi lên rồi đưa hai cánh tay ôm chặt lấy Ba Hân và ra hiệu cho mọi người. Sợi dây thừng căng ra, hai người trồi lên ngụp xuống, ông nghẹt thở, ngất đi… Khi tỉnh lại ông nôn thốc tháo vì uống nhiều nước, người đau ê ẩm nhưng chỉ bị xây xát nhẹ. Người thanh niên thì bị gãy xương vai nằm thiêm thiếp trên bãi cỏ. Nhìn người vừa cứu mình,  Ba Hân bật khóc, gò má giật giật, những giọt nước mắt cứ ứa ra, lăn dài trên khuôn mặt phề phệ, nhưng là những giọt nước mắt của sự chân thành tự đáy lòng ông.

Mấy hôm nay cứ khoảng năm giờ chiều, có một người đàn ông tuổi trên sáu mươi cứ lượn lờ trước nhà Ba Hân, lúc đứng ngoài cửa sắt tần ngần nhìn vào. Có lần xe cơ quan đưa ông về tới cổng, cậu lái xe bấm còi inh ỏi mà lão ta vẫn như điếc, Ba Hân bước xuống xe nghiêm mặt:
– Có việc gì mà anh tới đây?
– Dạ, thấy cặp cây cảnh nên tôi mê quá, mong ông cảm phiền.
Nhìn người đàn ông đứng lặng, hai tay buông thõng, có vẻ như rất khẩn khoản, Ba Hân nhẹ nhàng:
– Nếu thích thì mời anh vào xem.
Người khách lạ có cặp mày rậm, xênh xếch, cằm nhọn, hai má hom hõm, mắt sâu thỉnh thoảng đảo rất nhanh, chớp nhẹ, nét mặt thuỗn ra thẩn thờ ngờ nghệt đăm đắm nhìn vào cặp long giáng như bị thôi miên. Có lúc ông ta đứng dậy lùi ra xa, xích lại gần, ngó nghiêng ngắm nghía rồi ngồi xuống vuốt ve, sờ nắn từ bộ rễ đến các đường cong và những vết u sần lồi lõm trên thân cây, miệng không ngớt thều thào: “Quá độc! Trời ơi sao lại có cặp bon sai vương giả đến thế này?”. Quay về phía Ba Hân, người khách xúc động:
– Bộ gốc rễ này chắc chắn phải trên trăm tuổi.
– Anh có vẻ đam mê và rành cây cảnh lắm nhỉ?
– Dạ, hơn ba mươi năm tôi chơi bon sai, đã đi nhiều nơi, nhiều chỗ nhưng chưa bao giờ thấy ở đâu có cặp cảnh đẹp và quý như vậy.
Rồi ông ta say sưa giảng giải cho Ba Hân nghe các kiểu dáng thế cây,  nào là:  Mẫu tử, xuy phong, long thăng, thác đổ, tam tòng tứ đức… ở mỗi thế, mỗi loại đều thể hiện một vẻ đẹp riêng và thú chơi tao nhã cao sang của nghề chơi cây cảnh. Ba Hân nghe mà đầu óc cứ lùng bùng.
– Ông có định bán cặp cây này không ạ?
Ba Hân hơi bực nhưng nhìn nét mặt người khách trông có vẻ nghiêm túc, Ba Hân ngập ngừng:
– Ông trả được bao nhiêu?
– Nếu ông đồng ý, tôi xin mua với giá năm trăm triệu.
Mắt trợn tròn, miệng há hốc, Ba Hân chăm chắm nhìn vào người đàn ông đang đứng trước mặt mình như nhìn một sinh vật lạ ở hành tinh khác vừa rơi xuống, thầm nghĩ: “Lão ta có bị thần kinh không nhỉ, chỉ với hai cái cây vớ vẩn mà lão ta trả tới nửa tỉ?”
Vợ Ba Hân cũng đã đứng đó tự hồi nào, bà bấm nhẹ vào tay chồng,  hiểu ý vợ, Ba Hân đặt tay lên vai khách:
– Cảm ơn, nhưng  đây là kỷ niệm của một người bạn, nghĩa tình là vô giá đúng vậy không anh? Nhưng nếu muốn, khi nào rảnh rỗi anh vẫn có thể lại chơi, ta coi nhau như bạn vong niên vậy!
*
Tin đồn giám đốc sở kế hoạch đầu tư tỉnh H có cặp mai chiếu thủy cổ thụ thế long giáng độc nhất vô nhị ngày càng lan rộng. Dân chơi cây cảnh gần xa kéo về, họ đứng ngoài hàng rào sắt trước nhà chiêm ngưỡng, bình phẩm và trầm trồ thán phục, mê mẩn như bị hớp hồn. Cặp long giáng đầu voi đuôi chuột thật kỳ thú, mang cốt cách của người quân tử, cách điệu, không theo một khuôn mẫu sách vở nhất định nào mà vẫn giữ được các đường nét tinh tế duyên dáng cổ điển truyền thống. Có lẽ trong giây phút xuất thần, người nghệ nhân tài hoa nào đó, bằng tình yêu và sự đam mê đã gởi gắm tất cả hồn cốt của mình vào tác phẩm để kim cổ pha trộn hài hòa đến mức nghệ thuật. Tất cả đều hoàn hảo đến tuyệt đối, không một cành thô thiển, không một chiếc lá thừa. Chín tầng lá thon dần từ gốc đến ngọn bay bay như thoát tục trong khoảng không gian ngập nắng. Những chùm hoa tinh khiết nuột nà trắng muốt hơi chúc xuống như thẹn thùng e ấp ẩn sau tảng lá xanh rì thầm lặng tỏa hương. Bộ rễ gồ ghề vòng cong xoắn bện vào nhau, cuồn cuộn uyển chuyển tạo nên hình đầu rồng. Thân cây uốn lượn u nần lồi lõm càng nổi bật trong cặp chậu sứ Giang Tây cổ men xanh, họa tiết hoa văn như bức phù điêu thu nhỏ được đặt trước bậc tam cấp ốp đá hoa cương màu huyết dụ trên thảm cỏ được cắt xén trước sân nhà.

Nhìn khu biệt thự hình chữ nhật có tường đá bao quanh, phía trên cắm chông sắt hình lưỡi mác sơn xanh, bên trong là vườn cây ăn trái, hồ bơi, phòng ăn ngoài trời lợp kính phản quang dưới gốc si cổ thụ được uốn tỉa công phu, ông bạn vong niên trầm trồ:
– Thật là quý, anh chị có thế đất quá tuyệt vời, được cả “Tứ tượng”.
– Tứ tượng là cái gì vậy?
– Anh tuổi thìn, chị tuổi tý là nằm ở cung phu thê tam hợp, tương sinh tương đắc. Chị lại có tướng “ Vượng phu ích tử”, anh chị gặp nhau là duyên tiền định. Mặt tiền chính đông hợp hướng nên có quý nhân phù trợ. Phía sau có dãy “Huyền vũ” nâng đỡ, mặt trước có cặp long giáng là “Chu tước”, “Bạch hổ” bên tả, “Thanh long” bên hữu bảo vệ chở che. Nhân duyên hòa hợp nên vượng khí sinh tài, sự nghiệp công danh sẽ vững như bàn thạch. Trong thuật phong thủy gọi là tứ tượng. Ai có được thế đất này là “Đại lộc thiên kim”, phú quý như diều gặp gió. Có phúc trời mới cho như vậy. Âu cũng là cái đức của tổ tiên để lại!
Vợ chồng Ba Hân cùng người bạn vong niên ngồi bên chai Chivas 24 nhấm nháp với vây cá ướp sâm và rùa núi hầm yến ở sân trước. Mắt Ba Hân long lanh, ông ngửa cổ dốc cả ly rượu sóng sánh màu hổ phách vào miệng. Ba Hân ngất ngây chếnh choáng, ông cũng không hiểu là mình đang uống rượu, uống những lời của anh bạn vong niên, hay uống những cảm xúc đang trào dâng trong lòng…
Cặp long giáng ngày càng gắn bó với Ba Hân, trong mắt ông, nó như có linh hồn. Đi làm về là ông ngắm nghía hàng giờ không biết chán, ông bón phân xịt thuốc, chăm sóc rất kỹ lưỡng. Nghe ở đâu có thuốc tốt là ông sai người tìm mua cho bằng được nên cặp kiểng ngày càng bề thế, những cành, những lá cứ bung ra, vươn lên lòa xòa như muốn phá thế. Dưới ánh chiều tà, hoàng hôn đỏ rực đang xám dần nhưng cũng kịp hắt những tia nắng cuối ngày chênh chếch chiếu phớt qua những cánh hoa nuột nà sáng lóa.
Một sáng chủ nhật, người bạn vong niên đến thăm, mắt bỗng sáng rỡ, từ thân cây uy nghi ngạo nghễ, những mầm xanh tròn căng đang nhú lên tua tủa: “Phát lộc” –  ông khách  reo lên nhưng rồi im lặng bấm đốt ngón tay, ngẩn ngơ, ánh mắt xa xăm…
Nhìn cử chỉ của người bạn, Ba Hân thấy như có điều gì không ổn, ông khẩn khoản:
– Anh nói đi đừng ngại, chúng ta là bạn mà.
– Cái gì cũng có quy luật nhất định, vạn vật đều vậy. Cặp long giáng của anh đã sống cả trăm năm với bao buồn vui thăng trầm của một đời cây, nó cũng có linh hồn, tình cảm như con người, đó là cái quý mà không phải cây bon sai nào cũng có và ai cũng được như vậy. Nhưng mau nở thì chóng tàn, mới đến với anh vài tháng mà nó đã phát lộc, “Tinh anh phát tiết ra ngoài” hết thì chưa hẳn đã là hay đâu! Dục tốc bất đạt. Phúc hay họa đây?
– Bây giờ phải làm sao hả anh?
– Thôi được. Đã là bạn của nhau, hàng tuần tôi sẽ đến chăm sóc uốn tỉa giúp anh. Phải lấy lại cái dáng vẻ uy nghi của nó. Chừng nào nó lại phát lộc thì sẽ còn nhiều điều thú vị…

Tiếng là ở tỉnh lẻ nhưng cũng không phải nơi đây không có người tài. Trưởng ban tuyên giáo Nguyễn Hoàng  còn khá trẻ, là thạc sỹ chính trị, tiến sỹ kinh tế, có năng lực, lập trường quan điểm vững vàng, nhưng điều đáng tiếc là Hoàng cứ muốn xới tung cái nề nếp đã có sẵn ở tỉnh này lên. Đành rằng xã hội đang trên đà phát triển là phải tiếp thu cái mới cái hay cho kịp với xu hướng thời đại nhưng cũng phải biết đến những “ Cây đa cây đề ” đang tỏa bóng ở đất này. Vuốt mặt phải nể mũi, học cao thì phải hiểu rộng, lẽ đời là vậy! Thế mà anh ta cứ đòi thay cái này đổi cái kia thử hỏi, còn đâu là đạo lý, còn đâu là tôn sư trọng đạo, còn đâu là sự kế thừa?…
Ban đầu trên dự kiến sẽ bầu chọn, Nguyễn Hoàng có năng lực, có trình độ làm phó chủ tịch tỉnh rồi tương lai còn vươn cao hơn nữa nhưng với tính khí như vậy thì người cầm lái sẽ đưa con thuyền địa phương này về đâu?…
Nhiều cuộc họp diễn ra, những tranh cãi quyết liệt, cuối cùng Trưởng ban tuyên giáo Nguyễn Hoàng được điều về làm Phó chủ tịch ở một huyện miền núi, còn Ba Hân được bổ nhiệm làm phó chủ tịch tỉnh. Vận may đến với ông thật bất ngờ. Từ trước đến nay, ông vẫn bằng lòng với cương vị hiện tại, ông nhịn trên, nhường dưới không mất lòng ai, không tranh giành đấu đá, “Dĩ hòa vi quý” là phương châm, là tính cách của ông. Ba Hân luôn tâm niệm, làm cách mạng là đấu tranh với kẻ thù, còn với đồng chí mình thì phải đoàn kết, tin tưởng và bảo vệ lẫn nhau… Ba Hân có hai bằng đại học, một kinh tế tại chức, một cử nhân chính trị chuyên tu. Lý là thế nhưng biết trình độ của mình còn hạn chế nên ông rất ham học hỏi. Được bày trang trọng trên tủ sách ở phòng khách nhà ông không bao giờ thiếu các bộ sách kinh điển quý giá. Quý sách, ông rất biết giữ gìn sách, nhiều quyển đã mua dăm bảy năm vẫn còn mới nguyên, đôi khi khách đến chơi tình cờ lật ra xem vẫn còn vài trang chưa rọc giấy…
Từ khi Ba Hân được đề bạt lên phó chủ tịch tỉnh, Trịnh Huy cũng dần dần được cất nhắc rồi làm giám đốc Sở Kế hoạch – đầu tư thay ông. Ông tin tưởng ở người em kết nghĩa. Có lẽ trên đời này chỉ có Trịnh Huy là người hiểu và yêu thương ông nhất,  Huy như đọc được suy nghĩ tâm tư, tình cảm và những buồn vui trong ông, ông quý Huy là ở chỗ đó.  Huy còn trẻ, lại thông minh, dám nghĩ dám làm nhưng cũng có lúc Huy làm ông phiền lòng. Lần ấy, Trịnh Huy trình ông ký duyệt xin khai thác mấy trăm mét khối gỗ và xin kinh phí để làm cầu cho dân vùng sâu vùng xa. Sau này báo chí khui ra là chiếc cầu đã được làm bằng bê tông từ trước. Rồi các dự án được đầu tư không minh bạch, thất thoát tiền công quỹ, bị trên kiểm điểm, ông điên tiết cho gọi Trịnh Huy lên xạc cho một trận ra trò. Huy cúi đầu lắng nghe, rơm rớm nước mắt:
– Dạ thưa anh Ba, em có lỗi với anh Ba, nhưng cũng tại ngày ấy em còn nợ…
– Chú nợ ai, nợ cái gì?
– Dạ thưa anh, chủ của cặp long giáng đang cần mấy chục mét khối gỗ để đóng ghe và làm nhà. Khi nhìn thấy, em biết ngay là của “độc”, hỏi ra thì biết đây là cặp kiểng gia bảo đã có ở nhà này từ ba đời, hỏi mua họ không bán chỉ đổi gỗ thôi ạ. Thấy anh chị làm nhà mới, cặp cảnh này xứng đáng quá nên em đã mạn phép anh. Kính mong anh thương cho em út được nhờ.
*
Mắt Ba Hân bừng sáng dõi vào cặp long giáng, ông bật reo lên: “Nó lại phát lộc”. Trong nỗi lo lắng đến mất ăn mất ngủ, bị xa lánh cả tháng trời, thì với Ba Hân, đây là tin mừng lớn. Theo như người bạn vong niên thì đây là điềm lành báo hiệu ông sẽ lấy lại những gì đã mất, hoặc còn huy hoàng hơn nữa… Bỗng ông sững người: “ Nhưng sao lạ thế này?” –  ông hoang mang tự hỏi khi nhìn kỹ cặp cảnh, trên các nách mầm, những chiếc lá to bằng bàn tay trẻ con, non tơ mơn mởn hình trái tim đang bật ra đung đưa theo gió, có cái gì đó khiến ông ngờ ngợ. Ba Hân thò tay vào túi móc di động lập cập gọi cho Trịnh Huy, giai điệu của bản nhạc chờ “Một đời người, một rừng cây” vang lên, chủ nhân không bắt máy. Ông bực mình bấm số gọi cho ông bạn vong niên,  ở đầu dây bên kia gọng phụ nữ đều đều, nhẹ như gió thoảng: “Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau”.
Tay run run, mân mê từng chiếc lá hình trái tim rồi nhìn lên những tầng lá, như phát hiện ra điều gì, Ba Hân lao vào nhà, quát vợ:
– Bằng mọi giá, bà đi tìm một người thợ trồng cây cảnh về đây, tôi có việc!
Hoàng Lương không ngờ gặp lại cố nhân…
Hơn mười năm trước, anh xin gặp phó chủ tịch tỉnh trình bày về việc khu rừng đầu nguồn sông Hinh đang bị tàn phá nặng nề. Khi ấy, Lương là đội trưởng kiểm lâm huyện Hà An. Hàng ngày phải chứng kiến cảnh khu rừng già nguyên sơ đang gục xuống trong tiếng cưa búa xoèn xoẹt suốt ngày đêm. Âm thanh khô khốc của cây non gục gãy bởi những súc gỗ đang lao từ núi xuống. Đêm thì lâm tặc, ngày là những người có giấy phép, họ khai thác vô tội vạ. Rừng núi vật vã quằn quại đau đớn trong tiếng gãy đổ xoắn vặn như dây chão nát len cả vào giấc ngủ chập chờn của Lương. Đã nhiều lần trong các cuộc họp chuyên ngành, Hoàng Lương đưa việc này ra nhưng đều bị gạt đi, anh bán chiếc xe máy, mua một chiếc camera. Anh đã có những thước phim làm bằng chứng nhưng chỉ hai tháng sau anh nhận được quyết định buộc thôi việc với lý do “Không hoàn thành nhiệm vụ và có dấu hiệu vu khống lãng đạo” do Ba Hân ký.
Rồi cuộc sống cũng trở lại thăng bằng sau những vụn vỡ mất mát. Lương trở về học nghề trồng cây cảnh, anh đam mê môn nghệ thuật này như đã có duyên với nó từ kiếp trước. Anh nhớ rừng, khát khao được thấy lại cái nguyên sơ ngút ngát những mầu xanh dù chỉ trong không gian bó hẹp của những chậu bon sai. Bây giờ Lương đã có một vườn cảnh lớn bậc nhất tỉnh.
Đã từ lâu anh nghe tin  ở thị xã này có cặp mai chiếu thủy cổ thụ độc nhất vô nhị, thực tình anh cũng rất muốn xem cho biết nhưng công việc hàng ngày đã cuốn hút và chiếm hết thời gian của Lương. Lần này nhân được mời đến, Lương háo hức muốn xem để học hỏi. Khi bước vào, anh nhận ra Ba Hân, ông ta vẫn vậy, vẫn ánh mắt bàng bạc, vô hồn, chậm chạp, khệnh khạng, đó là mẫu của loại người sống đầy đủ về vật chất nhưng vô cảm, giản đơn, ít suy tư trăn trở.
Nhìn cặp long giáng, Lương như không tin ở mắt mình và anh đã hiểu: Sự thức tỉnh của lương tâm không phải dễ dàng, có người chỉ một lần vấp ngã đã ngộ, nhưng cũng có kẻ đi gần hết kiếp người mà vẫn quẩn quanh trong vũng lầy của u mê tội lỗi. Nỗi oan ức ngày xưa không còn đau đớn uất nghẹn quặn thắt trong tim Lương nữa, như đã vón thành sạn, thay vào đó là sự thương hại đến tội nghiệp, trong lòng anh chỉ còn những trống rỗng và buồn đến nao lòng. Anh nói với Ba Hân:
– ở đời cái đẹp chính là ĐạO! Đạo từ tâm mà ra và cũng từ tâm mà mất. Bon sai cũng là một cái đạo, đó là sự gọt gũa chỉnh sửa và loại bỏ những cái vô hồn lệch lạc. Cặp long giáng của ông là những cành mai chiếu thủy được cấy ghép vào thân cây bình bát. Loại cây này thân mềm dễ uốn, sống dai và thích nghi với mọi hoàn cảnh nhưng là loài vô dụng, bộ rễ của chúng rất khỏe,  sống ở đâu chúng cũng hút hết màu mỡ của đất.
Ngừng một lát Hoàng Lương tiếp: “Nhưng rất may, ông còn được cặp chậu cổ này là thứ thật ”.
Mặt Ba Hân xám lại, ông choáng váng, lảo đảo ngồi phịch xuống chiếc ghế đá hoa cương, hoang mang tuyệt vọng, thều thào như rên:
– Anh… anh nói…cái gì, đây là cặp bon sai vương giả, độc nhất vô nhị. Nó… nó đã sống cả thế kỷ, người ta đã trả tới năm trăm triệu cơ mà, anh… anh có lầm không vậy?
– Thật tiếc! Người lầm lẫn ở đây không phải là tôi! Nhiều khi người ta không phân biệt được đâu là thật giả, hay cố tình lộng giả thành chân? Họ mặc nhiên bỏ đi những giá trị đích thực, tôn thờ cái giả tạo hời hợt hào nhoáng bên ngoài vì mục đích nào đó… Còn những  cong vênh u sần lồi lõm này ư? Dễ thôi! Với bàn tay của một người thợ cây cảnh thì chỉ cần  một thời gian uốn nắn, đục đẽo và ít hóa chất, thuốc kích thích thì chỉ một vài năm là sẽ thành “ Bon sai cổ thụ”. Nếu ông cần, tôi sẽ ghép dùm ông một cành cam lên thân cây này, chỉ sang năm là ông có trái để ăn…
*
Ba Hân gục xuống chơi vơi nửa mê nửa tỉnh… Xen lẫn trong tiếng còi hụ của xe cấp cứu là những hồi ức thực hư cứ đan xen, đứt quãng, chéo chồng… Trong mơ, Ba Hân thấy người em kết nghĩa Trịnh Huy, người bạn vong niên và một nhóm người kéo ông đi… Rồi tất cả biến thành những con mọt khổng lồ, chúng nhe những hàm răng nhọn hoắt, sắc lẻm cứ kèn kẹt gặm nhấm, đục khoét, cắt nghiến rồi ngoạm vào một cái gì rất thiêng liêng tưởng chừng như vững bền đang bị bào mòn chao đảo lung lay.(Văn nghệ số 48/2013)
Lên đầu trang

Có 26 phản hồi tại Sưu tầm

  1. sydaounesco nói:

    HƯỚNG DẪN ĐỂ TẠO BLOG WORDPRESS

    Để bắt đầu làm quen với wordpess, có lẽ đầu tiên bạn nên đăng kí 1 account tại wordpress.com để tạo lập một blog miễn phí dạng nick-của-bạn.wordpress.com, để làm quen với cách sử dụng mã nguồn mở hấp dẫn này
    (Về việc lập blog cá nhân với tên miền dạng .com .net .org và sử dụng wordpress sẽ đề cập sau).
    Một điều thật tuyệt vời là wordpress hỗ trợ rất tốt tiềng Việt, bạn có thể xem chi tiết tại vi.wordpress.com
    Trước hết, phải nói rằng tạo mới một account tại WordPress.com hết sức đơn giản, tất cả những gì bạn cần làm là truy cập trang Get your own WordPress.com account. Bạn sẽ thấy xuất hiện một màn hình cho phép nhập username và địa chỉ email của mình:
    Như có thể thấy trong hình, username bạn chọn bắt buộc phải có từ 4 ký tự trở lên, trong đó không có các ký tự đặc biệt nào ngoài các số và chữ cái.
    Địa chỉ email của bạn phải chưa được sử dụng tại WordPress.com bao giờ và, hiển nhiên, nó phải có thật .
    Một lẽ tất nhiên là bạn phải tick vào ô có ghi I have read and agree to the fascinating terms of service.
    Và cũng bởi bạn đang tạo cho mình một blog nên bạn hãy để dấu tick ở ô Gimme a blog! (Like username.wordpress.com).
    Ngay khi bạn bấm nút Next », bạn sẽ được chuyển qua màn hình thứ 2:
    Tại đây, bạn có thể đặt subdomain cho blog của mình, dưới dạng cái_gì_đó.wordpress.com, đặt tên cho blog, chọn ngôn ngữ bạn sẽ dùng để viết blog cùng với thông tin liên quan đến vấn đề bảo mật cho nội dung blog.
    Subdomain cho blog của bạn, cũng như username, phải là duy nhất và chưa được sử dụng bao giờ. Subdomain này sẽ là vĩnh viễn, nghĩa là bạn không có khả năng thay đổi nó. Vì vậy, hãy lựa chọn một cách sáng suốt.

    Hãy chú ý một vài điểm sau khi chọn cho mình một subdomain

    Thứ nhất, mỗi người có thể tạo cho mình một số lượng không giới hạn các blog. Chính vì vậy, một khi blog đã được đăng ký, thì subdomain của blog đó sẽ nằm trong trạng thái in-used, không cần biết blog có nội dung hay không. Nếu bạn không nhanh chân thì subdomain mà bạn muốn có thể bị người khác đăng ký mất.

    Thứ hai, WordPress.com không bao giờ xóa bỏ một blog đã được đăng ký, cho dù nó không có nội dung trong một thời gian rất, rất dài. Để có thể dùng một blog đã được đăng ký, bạn phải liên hệ với chủ nhân blog đó, nhờ họ transfer sang cho bạn. Việc này sẽ mất khá nhiều thời gian.
    Một lần nữa xin nhắc lại, đã có hơn 300 nghìn blog được đăng ký tại WordPress.com, tương ứng với hơn 300 nghìn subdomain. Hãy nhanh tay đăng ký ngay một subdomain cho mình!
    Tên blog, cùng với ngôn ngữ bạn chọn để viết blog đều có thể thay đổi bất cứ lúc nào bạn muốn. Vì vậy, chẳng có lý do gì để bạn phải suy nghĩ lâu về hai vấn đề này.
    Nếu bạn viết blog bằng tiếng Anh, hãy chọn en – English. Nếu là tiếng Việt, chọn vi – Tiếng Việt. Tương tự với các ngôn ngữ còn lại.
    Ô chọn cuối cùng, về Privacy, nếu bạn để dấu tick ở đó, blog của bạn sẽ có thể được tìm kiếm qua Google hay công cụ tìm kiếm blog chuyên dụng Technorati. Với một blog cá nhân, không muốn nhiều người đọc, thì bạn có thể bỏ dấu tick ấy đi.
    Kết thúc quá trình đăng ký, bạn bấm nút Signup ».
    WordPress.com sẽ thông báo việc đăng ký đã hoàn tất. Bạn cần login vào địa chỉ email của mình, mở mail mà WordPress.com gửi tới để tiến hành kích hoạt (activate) blog vừa đăng ký, đồng thời lấy password để login.
    Password mặc định sinh ra là ngẫu nhiên, khoảng 6 – 7 chữ cái. Password này hoàn toàn có thể thay đổi được thông qua Admin Panel.
    Cần nhớ, nếu bạn không thực hiện việc kích hoạt trong vòng 2 ngày, bạn sẽ phải làm lại các bước trên.

    Từ đầu khi đăng ký cho mình được một blog tại WordPress.com, bạn sẽ nhận được một email chứa thông tin về tài khoản của mình. Bạn có thể đăng nhập với mật khẩu được ghi trong email và bắt đầu làm quen ngay với các tính năng trong Admin Panel của blog

    Như bạn có thể thấy trong hình: Trên cùng của Admin Panel là tên blog của bạn, kèm với một link View site » để bạn có thể xem blog của mình. Ngay dưới là thanh menu, bao gồm các mục Dashboard, Write, Manage, Blogroll, Presentation, Users, Options và Upgrades.

    Mặc định khi đăng nhập bạn ở trang Dashboard. Do đó, submenu bên dưới sẽ hiển thị các mục Dashboard, Tag Surfer, My Comments, Blog Stats và Feed Stats. Bạn có thể dễ dàng chuyển đến các menu khác cùng với các submenu của nó bằng cách bấm vào liên kết tương ứng trong Admin Panel của mình.
    Sau đây sẽ là giới thiệu sơ qua chức năng của menu và các submenu:

    1. Dashboard:
    * Dashboard: Xem tin tức của WordPress.com, danh sách các blog nổi nhất trong ngày, các bài viết mới nhất, thông tin về các phản hồi nhận được…
    * Tag Surfer: Thông qua các tag đặt cho nội dung trong blog, bạn có thể tìm thấy những bài viết hay hợp sở thích của mình.
    * My Comments: Danh sách các phản hồi bạn đã gửi, ở blog của bạn và các blog khác.
    * Blog Stats: Số liệu liên quan đến khách thăm blog.
    * Feed Stats: Số liệu liên quan đến người đọc RSS feed của blog.

    2. Write:
    * Write Post: Nơi soạn thảo các bài viết sẽ đăng trên blog của bạn.
    * Write Page: Nơi soạn thảo các trang tĩnh như About, Contact me. Whatever.

    3. Manage:
    * Posts: Quản lý các bài viết đã lưu.
    * Pages: Quản lý các trang tĩnh đã tạo.
    * Comments: Quản lý các phản hồi đã đăng trên blog.
    * Awaiting Comments: Quản lý các phản hồi đang đợi kiểm duyệt.
    * Import: Nhập nội dung từ blog khác vào blog hiện tại.
    * Export: Xuất nội dung từ blog hiện tại ra blog khác.
    * Askimet Spam: Các phản hồi linh tinh bị nghi là rác.

    4. Blogroll:
    * Manage Blogroll: Quản lý các link bạn yêu thích.
    * Add Link: Bổ sung thêm các link vào danh sách.
    * Import Links: Nhập link từ nơi khác vào danh sách.

    5. Presentation:
    * Themes: Danh sách các theme bạn có thể chọn cho blog của mình.
    * Sidebar Widgets: Quản lý các widget bạn có thể đặt trên sidebar của blog.
    * Edit CSS: Thay đổi CSS của theme.

    6. Users:
    * Authors and Users: Danh sách các tác giả và người đăng ký account tại blog của bạn.
    * Your Profile: Thay đổi hồ sơ cá nhân của bạn.
    * Invites: Mời bạn bè của bạn sử dụng WordPress.com.

    7. Options:
    * General: Các tùy chọn chung nhất về tên blog, tagline, ngày tháng…
    * Writing: Tùy chọn về cách thức bạn viết blog.
    * Reading: Tùy chọn về cách thức người khác đọc blog của bạn.
    * Discussing: Tùy chọn về cách thức mọi người thảo luận trong blog của bạn.
    * Privacy: Tùy chọn về độ bí mật của blog.
    * Delete Blog: Xóa blog của bạn. Vĩnh viễn.

    8. Upgrades: Nơi nâng cấp blog của bạn. Có tính phí.
    Nhóc JackSep 20 2007, 09:10 AM
    Nữa

    Viết bài trong blog
    Một blog mà không có các bài viết thì nó không được coi là blog.
    Bài viết này sẽ nói đến vấn đề viết bài trong blog tại WordPress.com
    Trước hết, để viết bài, bạn cần vào Admin Panel > Write > Write Post. Nếu bạn muốn tạo 1 trang tĩnh, hãy vào Write Page thay vì Write Post.
    Ví dụ bạn đang ở trang Write Post. Bạn sẽ thấy trước mặt mình là một vài ô textbox để viết bài, bao gồm ô Title và ô Post. Title hiển nhiên là nơi đặt tiêu đề cho bài viết, còn Post chứa nội dung bài viết.
    Nếu bạn đang dùng trình soạn thảo mặc định của WordPress.com – WYSIWYG – bạn sẽ thấy việc viết bài đơn giản như gõ WinWord. Mọi thứ như chữ đậm, chữ hoa, chữ nghiêng… đều có thể được lựa chọn một cách nhanh ***ng và dễ dàng.
    Còn nếu bạn dùng trình soạn thảo dạng raw – nghĩa là HTML “thô” – thì bạn sẽ thấy một số nút như b, i, link, b-quote,… Đây chính là các tag sẽ được thêm vào để định dạng nội dung trong bài viết của bạn. Nói chung, nếu coi WYSIWYG là một bộ phim hoàn chỉnh thì raw HTML chính là phần “Behind the scene”
    Việc chuyển đổi 2 loại trình soạn thảo hết sức dễ dàng, bạn chỉ việc bấm vào link My Profile nằm ở góc phải trên màn hình, sau đó chọn / bỏ chọn ở ô Use the visual rich editor when writing tùy theo nhu cầu của mình.
    Cũng cần nói thêm, trong bài viết bạn có thể sử dụng các smiley như , , … Danh sách các smiley như thế có thể tìm thấy ở trang web: What smilies can I use?
    Bên dưới ô Post là 3 nút: Save and Continue Editing, Save và Publish.
    Save nhằm mục đích lưu lại bài viết đang gõ như một bản nháp, và bạn có thể chuyển qua làm việc khác.
    Ngược lại, Save and Continue Editing vừa lưu, vừa cho phép bạn gõ tiếp bài viết. Tuy nhiên, với một nâng cấp gần đây, WordPress.com đã trang bị thêm tính năng AutoSave tương tự WinWord, cho phép bạn tự do gõ bài mà không cần lo đến việc lưu lại thủ công. Bài viết của bạn được tự động lưu lại mỗi 1 phút.
    Cuối cùng, tính năng Publish giúp bạn đưa bài viết của mình xuất hiện trên blog. Có thể coi đây là công đoạn dọn thức ăn ra đĩa sau khi đã nấu nướng chán chê

    Tiếp tục cuộn trang Write Post xuống, bạn sẽ thấy một khu vực dùng để upload ảnh hay chèn video vào blog. Cách sử dụng các công cụ này khá đơn giản

    Nằm dưới khu vực Upload, cũng như bên phải ô Post là các docking box, các “hộp” có tiêu đề màu xanh mà bạn có thể dễ dàng kéo thả tới vị trí mà mình muốn, cũng như mở ra / thu gọn tùy ý
    LB@

    Liked by 1 person

  2. sydaounesco nói:

    Nhưng Chú vào số thứ mấy của những chương trình trên vậy ?
    Như chương trinh phần mềm 1:
    Chú Đào click vào phần mềm 1 phía trên, để mở chương trình đó ra.
    Và Chú nhìn thấy bên tay trái .Chú click vào 1 trong những hàng chữ gồm có:

    -All effects
    -Galleries
    -Lad
    -Filter
    -Card
    -Frames
    …vv..vv…
    …..(giả vụ Chú click chọn vào Galleries ha )
    Xong,sau đó hiện ra rất nhìu hình mẩu để cho Chú chọn. Chú click vào chọn 1 hình.
    Tiếp theo Chú click vào chữ “CHOOSE PHOTO”.
    Kế đó sẽ mở ra 1 bảng khác-
    Chú click vào> BROWSE và kế tiếp đó ,Chú chọn ảnh từ máy của mình rồi Chú click vào> UPLOAD .
    Khi upload đã hoàn tất.Chú Đào click> SAVE về máy, và rồi từ máy mình mới load lên Blog.

    Vậy ha.Chú Đào thử đi.Nếu hổng được thì réo LB chạy qua nhà ăn bánh uống trà với Chú.hihiiii
    Chúc Chú Đào thành công và vui khỏe ngày mới ạ!

    LB@

    Like

  3. sydaounesco nói:

    CON CHIM HÓT TRONG VƯỜN TÔI
    Posted on April 1, 2014 by apanong
    trinhcongson

    Vào một buổi trưa nắng oi ả, tôi nằm không thể nào ngủ được, một bên tai cái quạt con cóc kêu lọc xọc, bên tai kia là tiếng nhạc rền rĩ vang lên từ nhà hàng xóm xa lắc lơ. Trời nóng, nhạc da diết, đó là thứ một đứa trẻ con không bao giờ chịu được. Bỗng “Gọi nắng trên vai em gầy……” vang lên đầy da diết giữa trưa vắng. Tôi lắng nghe chăm chú, chậm rãi, tiếng nhạc leo lắt từ xa, làm tôi quên cả cái nóng nực, cả cái cảm giác khó chịu ban đầu. Năm ấy tôi học lớp 3, lần đầu tiên được nghe Hạ trắng. Lô Thủy với tiếng hát êm dày của mình đã mở cánh cửa đưa tôi vào khu vườn bí mật ấy. Khu vườn của Trịnh.

    Với nhiều người, Trịnh đưa họ về trong những phố xa lạ. Họ tìm thấy mình lẻ loi trên những gác mái tiêu điều, trên những đường phố buồn, hay tần ngần đứng bên bờ dậu đợi từng người bước qua đời mình. Từng người tới, tùng người đi, hiển nhiên như những dòng sông phải về với biển. Cái phố ấy dù đìu hiu buồn nhưng vẫn có nắng lên. Nắng chạy dài từ phố thị, về muôn trùng biển khơi, thỉnh thoảng ném chút vui lên Blao buồn bã, rồi về buông thõng qua những con đèo. Nắng len lỏi qua hàng cây, chiếu yếu ớt vào khu vườn hoang tuyệt đẹp. Đó là nơi Trịnh đưa tôi đến, không phải phố xa, đường dài, biển khơi, mà là khu vườn xưa cũ kĩ.

    Trong khu vườn ấy, đóa quỳnh e ấp hương, đợi đêm đến lặng lẽ kể chuyện. Trong khu vườn ấy, đóa hồng nhung vội vã tìm tình trong nắng, còn dạ lan cất tiếng ngại ngùng. Trong khu vườn ấy còn có đóa tường vi bị lãng quên giữa muôn loài hoa trắng hồng. Lá non vẫn lên xanh miên man. Dưới tán lá, con sâu nằm ngủ trong quên lãng. Ở ao nhỏ, con cá bống đớp động cây bèo. Với tôi, khu vườn vô hình ấy luôn đẹp, luôn sống động, và trên hết là nó luôn ở đó. Tôi đi lâu, đi xa, đi dài, đi mãi, nhìn lại vẫn khu vườn thấy nằm đó, chờ mình hơn người tình thủy chung. Lúc vui, lúc buồn, mở cánh cửa cũ, tôi chạy vào tìm một góc giữa muôn ngàn hoa lá. Nơi trốn ấy an toàn tuyệt đối, hơn hẳn chỗ núp sau cánh cửa ngày nào. Tôi vẫn ngồi thu lu như khi bé, không để đếm đoàn kiến đi qua, mà để dòng nhạc chảy vào trong mình, nước mắt lặng lẽ chảy ra. Và như thế cây cối thêm xanh.

    Sự đắm chìm đôi khi bị đánh thức bởi tiếng chim. Có lẽ đó là một con chim nhỏ, cổ xanh, có tiếng hót như con chim khuyên với cái cánh chấp chới đặc biệt. Con chim xanh của những hạnh phúc, hi vọng, và tình yêu. Con chim ấy khi vui ở đậu cành tre, khi đau lại trốn trong trái tim con người. Ngày nào nó còn về lảnh lót, còn hót giữa đời, ngày ấy tôi còn niềm tin vào cuộc sống này. Nhiều khi tôi thấy cô đơn, thấy hụt hẫng, thất vọng về mình, về cuộc đời, thì lại tìm về tiếng chim thiên đường. Nó có thể vực dậy trong tôi mọi ham muốn, ước mơ và hi vọng dù nhỏ nhoi. Nghe thật buồn cười khi tiếng chim tâm tưởng lại có sức mạnh đến vậy.

    Tôi đã từng hồ nghi điều này. Thực sự âm thanh giản đơn bao lấy những ca từ có tính thiền ấy có thể làm cho tâm hồn người ta trong suốt, nhẹ nhàng. Nghe nhạc Trịnh giống như cuộc cách mạng làm mới lại suy nghĩ và đầu óc. Sau một vũng buồn sẽ lại vui và quên như chưa từng buồn. Ngay cả Trịnh khi nghe tiếng chim cũng phải thốt lên ¨Hôm nay tôi nghe tôi cười như đứa bé¨. Suy cho cùng không ai được phép tuyệt vọng. Chỉ gần như tuyệt vọng, người ta đã phải đứng lên, vượt qua vũng lầy, tìm mình trong sự bình yên, ve vuốt của khu vườn nhiều hương thơm, giống như vòng tay mẹ.

    Sau này tôi không còn thấy ngạc nhiên khi nghĩ về buổi trưa ngày hôm đó. Tôi dường như hiểu vì sao Hạ Trắng lại có thể dẫn đường cho tôi vào khu vườn ấy. Câu chuyện về bài hát Hạ Trắng được Trịnh Công Sơn kể lại: ông đã viết nó trong một cơn miên man khi bạo bệnh. Trong cơn mê chiều, ông ngửi thấy mùi hương từ bó hoa ai đó mang tới bên giường. Ông đã đi lạc trong khu vườn mộng mơ của hương thơm, của những chập chờn ảo ảnh, của những hư thực lẫn lộn. Dường như cả cuộc đời, Trịnh vẫn lạc trong khu vườn Hạ Trắng ấy để đi tìm tình yêu cứu rỗi thân phận mình trên cây thập giá đời.

    Tôi cũng vậy, vẫn đang đi quẩn quanh trong mê cung mà không bao giờ muốn ra.

    Hôm nay ngày mất của Trịnh, 13 năm rồi. Đã lâu tôi không còn nghe nhiều nhạc Trịnh nhưng lần nào nghe miên man. Tôi vẫn nghĩ là do Trịnh hồi trẻ giống hệt bố hay do hình ảnh Trịnh khi già giống hệt ông ngoại mà tôi lại thân quen với ông đến vậy. Tôi đang nghe Hát cho người nằm xuống và chỉ muốn nói rằng¨Người tình rồi quên, bạn bè rồi xa¨ nhưng những người đam mê nhạc Trịnh thì vẫn còn mãi.
    Mai Thanh Nga

    Like

  4. sydaounesco nói:

    BÍ ẨN GIẤC MƠ

    1. Nằm mơ bị đánh trên đầu
    Thần kinh đại não …bị đau đề phòng

    2. Mơ chìm nước lụt mênh mông
    Bị bệnh gan mật chớ không xem thường

    3. Mơ bị đuổi chạy đường cùng
    Báo hiệu tim, phổi không lường được đâu

    4. Mơ thấy người đâm phía sau
    Hoặc lưng hoặc thận sẽ đau không chừng

    5. Mơ rơi cao xuống không dừng
    Bệnh tim tiềm ẩn xin đừng có quên

    6. Mơ rồi lại nhớ như in
    Thần kinh suy nhược nặng thêm đó mà

    7. Mơ tiểu tìm chỗ không ra
    Hệ thống nội tiết nhắc ta giữ gìn

    8. Mơ người đuổi, kêu thất thanh
    Máu không đủ động mạch vành – sinh đau

    9. Mơ gặp lửa thật lao đao
    Báo hiệu huyết áp tăng cao dần dần

    10. Mơ gặp cơm rượu được ăn
    Dạ dày viêm loét là căn bệnh tình

    11. Mơ gặp hung ác hại mình
    Tuần hoàn, tiêu hoá không bình thường đâu

    12. Người già, mơ kẻ đuổi sau
    Mồ hôi toát, tim đập mau, nặng mình
    Triệu chứng về động mạch vành,
    Mạch máu não, đau thắt tim đó mà…

    Mỗi giấc mơ đó đều là
    Báo động sức khoẻ để ta trị phòng
    (*) Khám phá của các chuyên gia Y tế Mỹ
    Nguyễn Xuân Hưng
    EMT sưu tầm

    Like

  5. sydaounesco nói:

    Hướng dẫn cách chèn video youtube vào blog WordPress

    16
    MAR
    …Youtube đã trở thành một trong những công cụ chia sẻ video thông dụng trên toàn thế giới, vì thế có lúc các anh chị và các bạn sẽ cần chia sẻ những video mà mình tâm đắc cho bạn bè. Vậy làm sao để chèn video vào blog wordpress? Hãy tham khảo hướng dẫn nhanh dưới đây nhé

    Một bài viết được xem là chuẩn .Ngoài nội dung bài viết chất lượng, nó còn cần phải đảm bảo đầy đủ các yếu tố hỗ trợ như hình ảnh, âm thanh và đặc biệt đó chính là video –

    Một trong những yếu tố quan trọng giúp cho bài viết của các anh chị trở nên hấp dẫn hơn.

    Trong bài viết này,mình sẽ hướng dẫn các anh chị cách nhúng video Youtube vào các bài post trong wordpress một cách nhanh nhất.

    Do đó để nhúng một video Youtube bất kỳ vào WordPress, việc các anh chị cần làm chỉ đơn giản là copy link Embed của video youtube mà các anh chị muốn nhúng vào bài viết, nó thường có dạng như sau …

    Chọn 1 youtube mình thích vào copy link Embed của video đó.

    Copy link Embed của video youtube

    Image

    Tiếp đến, các anh chị dán đường link Embed của video vào bài viết, bất kỳ vị trí nào các anh chị muốn đoạn video đó hiển thị.

    Lưu ý: Khi dán đoạn Embed link video vào bài viết, các anh chị bôi đen đường dẫn Embed link video, rồi nhấn tổ hợp phím ALT + Shift + S để unlink .
    screenshot
    6

    Thế là chưa đầy 5phút các anh chị đã có thể nhanh chóng nhúng video youtube vào wordpress blog của mình một cách hiệu quả.
    Chúc các anh chị thành công!
    LB@NET.16-Mar-2014
    Image

    Like

  6. sydaounesco nói:

    CHUYỆN VUI VỀ SÁCH

    Có 2 vợ chồng nọ mới cưới nhau đêm tân hôn họ tâm sụ với nhau như thế này:

    C: Sách mới cho nên mới đắt tiền
    V: Hôm nay xuất bản lần đầu tiên
    Anh chồng ôm chặt vợ vào lòng rồi đọc tiếp:
    Anh còn tái bản nhiều lần nữa
    Vợ sung sướng đọc tiếp trong tiếng cười hạnh phúc:
    Em để cho anh giữ bản quyền

    3 năm sau:
    Vợ hỏi:
    Sách đã cũ rồi phải không anh?
    Sao nay em thấy anh đọc nhanh
    Không còn đọc kỹ như trước nữa
    Để sách mơ thêm giấc mộng lành
    Chồng đáp lại:
    Sách mới người ta thấy phát thèm
    Sách mình cũ rích chữ lem nhem
    Gáy thì lỏng lẽo bìa lem luốc
    đọc tới đọc lui chuyện cũ mèm
    Vợ đáp lại:
    Sách cũ nhưng mà đọc thấy mê
    Đọc hoài em vẫn thấy vui ghê
    đọc xong kiểu này rồi kiểu khác
    nếu mà khám phá sẽ thấy (***)
    “Tùy quí bạn đọc hiểu chữ này…”

    Anh chồng thở dài:
    Đọc tới đọc lui mấy năm rồi
    Cái bìa sao giống giấy gói xôi
    nội dung từng chữ thuộc như cháo
    nhìn vào hiệu sách nuốt không trôi.

    Anh hàng xóm thấy vậy hắng giọng:
    Sách cũ nhưng mà tôi chưa xem
    Nhìn anh đọc mãi thấy phát thèm
    Cũng tính hôm nào qua đọc lén
    liệu có trang nào anh chưa xem ?..

    LB@ Sưu Tầm.Net

    Like

  7. sydaounesco nói:

    CÁCH LÀM ẢNH LUÂN CHUYỂN THEO WORDPRESS

    Mở bài viết mới.

    Bấm nút thêm hình ảnh (tất cả những hình ảnh) bạn muốn đăng trong màn ảnh luân chuyển.

    Sau khi ảnh đã vào thư viện (library) bấm Ctrl Shift lên tất cả các tấm ảnh để tất cả các ảnh này đều có dấu V (hay là highlight tất cả ảnh này cũng được).

    Bên tay trái có một cột, hàng thứ hai có nút create gallery, bấm vào nút này.

    Bên tay phải có một cột, dưới cùng có nút create a new gallery, bên trên có tiêu đề. đặt tiêu đề nếu muốn, xong bấm vào nút create a new gallery.

    Sau đó sẽ hiện ra một trang mới, trong đó bên tay mặt có một cột có tên cài đặt cho thư viện.

    Hàng thứ Tư tên định dạng có cửa sổ nhỏ có một tam giác đen.

    Bấm vào tam giác đen sẽ hiện ra slideshow. Bấm vào slideshow.

    Bấm thêm vào thư viện ở cột tay phải hàng cuối cùng.

    Bấm đăng bài viết.
    Bà Tám

    Like

  8. sydaounesco nói:

    BÍ QUYẾT CỦA TRIỆU PHÚ: HÃY MỘT LÀ TỶ PHÚ

    42% các triệu phú thế giới không có cảm giác rằng mình giàu cho đến khi họ sở hữu lượng tài sản khoảng 7.5 triệu đôla. Hãy tham khảo bí quyết của họ để khởi động cho lộ trình làm giàu đó.
    Thành một tỷ phú chứ không chỉ là triệu phú? Khoản tiền 100 triệu đôla cũng chưa phải là sự đảm bảo tài chính vững chắc?

    Trên thương trường, chỉ cần một phút nhẹ dạ cả tin thì dù có cả trăm triệu đô cũng không đủ để mang lại sự ổn định tài chính bền vững cho bạn cũng như gia đình mình. Trên thực tế, một nghiên cứu về các triệu phú trên thế giới của tổ chức Fidelity Investment thực hiện vào năm ngoái đã chỉ ra rằng 42% trong số họ không có cảm giác rằng mình giàu. Và chỉ khi họ sở hữu lượng tài sản có thể đầu tư được với giá trị tương đương tầm 7.5 triệu đôla thì các triệu phú này mới bắt đầu thấy mình giàu có.

    Làm giàu không phải là dùng cả đời dành dụm từng xu để tiết kiệm. Làm giàu là biết cách trở thành tỷ phú mà vẫn hưởng thụ được những thành quả trong quá trình thực hiện khát vọng đổi đời ấy. Hãy tham khảo 7 bí quyết của các tỷ phú dưới đây và khởi động cho lộ trình làm giàu không hề dễ dàng trước mắt.

    1. Phải quyết tâm trở thành một tỷ phú

    Điều đầu tiên và cũng là quan trọng nhất: bạn phải quyết tâm đi lên bằng chính sức lực của mình và trở thành một tỷ phú. Tôi luôn nhắc nhở mình: “Tôi bắt đầu bằng hai bàn tay trắng! Tôi không có tiền bạc, chỉ có một cái đầu biết tính toán và sự cần cù lao động. Tôi sẽ tạo ra những giá trị đích thực bền vững trong cuộc đời mình!”. Bước đầu tiên bạn cần làm là đưa ra quyết định và đặt một mục tiêu mà bạn quyết tâm thực hiện được. Mỗi một ngày trong năm, tôi đều viết đi viết lại duy nhất một câu: “Tôi đáng giá nhiều hơn 100 triệu đôla!”

    2. Đừng suy nghĩ như một người nghèo

    Trên trái đất này, tiền là thứ không hề thiếu, chỉ thiếu người biết suy nghĩ đúng hướng về đồng tiền. Muốn trở thành tỷ phú, đừng suy nghĩ như một người nghèo. Tôi hiểu điều này bởi tôi lớn lên trong một gia đình thiếu bàn tay chăm sóc của cha. Mẹ tôi một mình chật vật cố gắng cho cả ba anh em tôi được đến trường. Mẹ từng dạy tôi rất nhiều bài học mang một nỗi ám ảnh thường trực về sự thiếu thốn và sợ hãi: “Hãy ăn hết đồ ăn của con, nhiều người còn đang chết đói đấy!”, “Đừng lãng phí bất cứ thứ gì”, “Tiền không nhiều như lá ngoài đường đâu con!”. Tuy nhiên, sự giàu có và dư giả sẽ không bao giờ được làm nên từ những lối suy nghĩ kiểu đó.

    3. Hãy coi việc làm giàu là một trách nhiệm

    Động lực của những tỷ phú đi lên từ chính sức mình không chỉ là tiền bạc mà còn là khao khát được xã hội công nhận những đóng góp của mình. Trên con đường làm giàu, tôi bị chi phối nhiều hơn bởi nhu cầu được đóng góp chính những tiềm năng của bản thân mình một cách thích hợp. Các nhà tỷ phú không bao giờ hạ thấp mục tiêu cá nhân khi gặp trở ngại. Thay vào đó, họ càng kỳ vọng hơn ở chính mình. Gian nan sẽ cho họ thấy họ có thể làm được gì cho gia đình mình, cho công ty cũng như cả cộng đồng.

    4. Hãy tiếp cận thế giới của những tỷ phú

    Tôi bắt đầu tìm hiểu về những người giàu có từ năm tôi lên mười tuổi. Tôi đọc những mẩu truyện về họ và quan sát xem họ trải qua những gì. Họ chính là những người thầy tạo động lực phấn đấu cho tôi. Bạn sẽ không thể học cách kiếm tiền từ những người không xu dính túi. Bởi ai là người hay nói: “Tiền sẽ không mang lại hạnh phúc cho bạn.”?- những người không có tiền! Ai hay phàn nàn: “Người giàu nào mà chả tham lam.”?- người không giàu! Người giàu không bao giờ nói những lời như thế cả. Bạn hãy quan sát cách họ làm giàu và học hỏi theo họ. Hãy tìm hiểu xem họ đọc sách gì, đầu tư như thế nào, bị chi phối bởi điều gì và duy trì động lực cũng như tinh thần lạc quan bằng cách nào?

    5. Làm việc như một tỷ phú

    Người giàu xử lý thời gian theo một cách hoàn toàn khác. Nếu người nghèo bán thời gian, thì họ là người mua lại. Người giàu biết thời gian quý giá hơn tiền bạc nên họ thuê người khác làm thay những việc mà họ không giỏi hay không sử dụng thời gian một cách hiệu quả như: nội trợ, việc nhà. Nhưng đừng cho rằng như thế có nghĩa là người giàu không chăm chỉ lao đông! Những con người thành công trên lĩnh vực tài chính thường biết cách tìm đến thành công và làm việc tới chừng mực mà họ cho là đủ.

    6. Đầu tư thay vì tiêu sài

    Người giàu không chỉ tiêu tiền mà còn biết đầu tư đúng hướng. Họ hiểu rằng nước Mỹ đánh thuế đầu tư thấp hơn thuế chi tiêu. Bạn mua một ngôi nhà và thế là xong. Nhưng người giàu sẽ mua một toà nhà với nhiều căn hộ, chuyển nhượng qua lại từ năm này sang năm khác để tạo ra vòng quay đồng tiền. Bạn mua xe theo phong cách và sở thích của riêng mình. Người giàu mua xe cho công ty mà giá trị của chúng sẽ được khấu trừ và tiếp tục được sử dụng để tạo ra lợi nhuận.

    7. Tạo ra nhiều nguồn thu nhập

    Những người thực sự giàu không bao giờ trông đợi vào duy nhất một nguồn thu nhập. Họ thu lợi nhuận từ nhiều việc khác nhau. Khi tôi bắt đầu đầu tư vào một công ty nhà đất, công việc kinh doanh mới mang lại thu nhập 7 con số trong nhiều năm. Sau đó tôi tiếp tục đá chân sang một lĩnh vực khác, đó là phát triển phần mềm hỗ trợ các nhà bán lẻ cải thiện kinh nghiệm về khách hàng. Tôi thu được nhiều hơn mức lương 7 con số.

    Cuối cùng, bạn có thể sẽ ngạc nhiên khi nghe thấy điều này: người giàu thường ước muốn sự giàu có đến với người khác nữa. Họ không hiểu tại sao ai đó không thể làm giàu. Họ nghĩ mình cũng chỉ là những người bình thường, và sự giàu có luôn giành cho tất cả những ai biết cố gắng và kiên trì. Người giàu muốn bạn cũng giàu có như họ bởi hai lý do:

    1- Bạn sẽ có đủ tiền để mua hàng hoá hay sử dụng dịch vụ của họ.
    2- Họ cũng muốn kết giao với người giàu.
    Trong đời mình, hãy là một tỷ phú!
    Phong Linh
    (Theo TTVN)
    LB@ST.NET

    Like

  9. sydaounesco nói:

    Bí quyết thành công trong cuộc đời.

    Một người đàn ông nằm trên giường.
    Anh ấy tự hỏi bản thân, đâu là bí quyết thành công trong cuộc đời.
    Rất nhanh sau đó, anh ấy tìm được câu trả lời tại chính căn phòng mình đang nằm.
    Quạt đang quay chậm rãi nói với anh: ” Hãy luôn từ tốn.”
    Trần nhà gợi ý :” Hãy cố gắng vươn cao.”
    Cửa sổ thì bảo : ” Hãy nhìn ra thế giới.”
    Đồng hồ nhắc nhở: ” Mỗi phút giây đều quý giá.”
    Cái gương khuyến cáo : ” Hãy nhìn lại mình trước khi hành động.”
    Cuốn lịch nhắn nhủ: ” Hãy theo kịp tin tức và thời đại.”
    Bà vợ nằm bên cạnh thì nói : ” Ngủ đi cha nội, mai còn dậy sớm đi làm!”

    Like

  10. sydaounesco nói:

    Hải Thượng Lãn Ông và lời khuyên giữ sức khỏe
    Nói về sức khỏe của con người, Hải Thượng Lãn Ông xác định: tinh thần và thể chất được luôn luôn khang kiện thì sẽ tận hưởng tuổi thọ ngoài 100.
    Từ thế kỷ 18, Hải Thượng Lãn Ông đã đúc kết những kiến thức cơ bản về sức khoẻ cho người dân thường:
    1. Về tâm sinh lý con người cũng cần phải điều độ, thư thái vì:
    Tức giận quá sẽ hạn can
    Vui mừng quá hại tâm
    Buồn lo quá hại phế
    Kinh sợ quá hại thận
    Suy nghĩ quá hại tỳ.
    2. Về ăn uống:
    Vệ sinh ăn uống trước tiên
    Khuyên ăn thanh đạm, khuyên kiêng đậm nồng
    Thức ăn dùng phải có chừng.
    Ăn nhiều tán khí, biết phòng mới hay
    Các vị mặn, nồng, đắng, cay
    Ăn nhiều sinh bệnh chẳng sai đâu mà
    Đắng nhiều hại phế, khô da
    Mặn nhiều tâm lạnh, máu đà phải ngưng
    Quá chua can động rút gân
    Qua cay chai thịt, môi quăn hại tỳ
    Ngọt nhiều cũng chẳng ích gì
    Tỳ chen thận yếu, xương tê, tóc cằn”.
    “Vừa chừng gia vị thì nêm
    Hễ người táo nhiệt chớ quên kiêng dùng”
    “Muốn cho ngũ tạng được yên
    Bớt ăn mấy miếng nhịn thèm hơn đau
    Ăn no thì chớ gội đầu”
    “Luận về trầu thuốc rượu chè
    Từng dùng thiết đãi bạn bè vui thay”.
    Ông đả phá hút thuốc vì:
    “Hút vào uất hoả hôi mồm
    Họng khô, phổi ráo, tích đờm, sinh ho
    Khí hao huyệt tụt chẳng ngờ
    Ung thư, kết hạch, nguy cơ có ngày.
    Hại nhiều lợi ít rõ thay”.
    Còn uống rượu thì sao?
    Khi uống rượu:
    “Rượu nồng tính nóng hơi cay
    Dở chua, dở ngọt vị hay lạ thường.
    Uống vào tai mặt đỏ bừng
    Tâm thần rung động, bàng hoàng nói năng
    Cường dương, trúng đởm chi bằng
    Nhưng uống rượu nhiều khi có hại:
    “Rượu say mê muội tinh thần
    Khiến người làm bậy, làm càn hại thay…”
    “Say nhiều nôn mửa, bỗng dưng mê trầm
    Hơi men nung nấu can tâm
    Đau đầu thở huyết, họng sưng, mắt mờ
    Biến sinh cước khí, ung thư
    Phế suy, tâm hoảng, gan khô, da vàng
    Lâu ngày thấp nhiệt huân chung
    Biết nên vị thống, trường phong gân mềm”.
    Tóm lại: “Rượu làm khí lực hao mòn”. Hải Thượng Lãn Ông khuyên dùng rượu để sao tẩm thuốc, ngâm rượu thuốc,… Uống ít thì có thể tốt cho sức khoẻ nhưng uống nhiều sẽ rất có hại.
    Với tấm lòng nhân ái, Hải Thượng Lãn Ông luôn “Mong đời người không có bệnh”. Phòng bệnh có rất nhiều biện pháp, nhưng cái gần gũi là ăn uống và sinh hoạt thì lại ít được quan tâm.
    Ngày Tết đã cận kề, vui là điều quan trọng nhưng chúng ta hãy chú ý đến sức khoẻ ngay từ việc ăn uống. Một cơ thể khoẻ mạnh là cơ thể không có bệnh tật.
    Nguồn GĐXH

    Like

  11. sydaounesco nói:

    Ông Nguyễn Văn Thụ , nguyên Kỹ sư thủy lợi nghỉ hưu, năm nay ông đã ngoài thất thập, nhưng sức khỏe vẫn rất tốt. Hiện ông là Chủ nhiệm CLB thơ Đường Hà Nội. UV BCH CLB UNESCO thơ Đường Việt Nam . Ông vừa gửi tời một bài viết , giúp bạn đọc cùng suy ngâm về một nét nghệ thuật sáng tác thơ Đương.

    ĐỐI NGẪU – LÀ MỘT VẺ ĐẸP ĐẶC SẮC, LÀ MỘT TRONG NHỮNG ĐIỀU KIỆN CẦN VÀ ĐỦ CỦA THƠ ĐƯỜNG LUẬT.

    Tôi được biết, người sáng tác thơ luật Đường khi bắt gặp một cảnh huống thơ, hồn thơ đang dào dạt, bao nhiêu ý tứ cứ trào ra, vội phô diễn nó lên giấy mực. Chưa xong. Người sáng tác thơ còn phải cô đúc, dồn nén, sao cho số câu, số chữ phải đúng theo luật; số chữ trong bài có thanh trắc phải xấp xỉ số thanh bằng. Nếu ta gọi chữ có thanh bằng là số (+), chữ có thanh trắc là số (-), thì luật âm dương này thăng giáng bù trừ sát sao đến từng liên thơ, đến cả bài thơ. Đó chính là điều hé mở khái niệm về sự cân bằng, có ý nghĩa triết học cổ phương Đông nằm trong hình thức thơ Đường luật.

    – Ý nghĩa triết học nêu trên còn thể hiện rõ ở phép đối ngẫu.
    Trong một liên thơ (hai câu) được gọi là có đối, thì câu trước, nó như tung, câu sau nó như hứng, nó nương vào nhau làm cho ý thơ thêm mạch lạc.

    Vậy hèn chi, người ngàn xưa đã chả đưa đối ngẫu vào thể thơ này như một điều bắt buộc.

    Từ đầu thế kỷ trước, đối mặt với sự thắng thế của phong trào thơ mới, Vũ Hoàng Chương, một nhà thơ thành danh, không nỡ bỏ hẳn thơ Luật Đường, ông đã sáng tác nhiều bài thơ không đối, chỉ giữ lại có luật hạn câu, hạn chữ, hạn vận, hạn bằng trắc. Vũ Hoàng Chương xem những bài thơ đó chỉ là một thực nghiệm. Sau đó, song song với việc sáng tác thơ mới, ông còn sáng tác nhiều bài thơ luật nghiêm chỉnh khác (như bài đa thủ “Giấc mơ tái tạo”).

    Chúng ta nay một khi đã gửi hồn cho thể thơ luật Đường thì đừng có bao giờ bực bội giữa khi đang có hồn thơ lai láng, lại bị nghẽn bởi hai cặp đối ở hai câu thực, luận và nóng vội cho rằng: làm gì mà phải đối chặt chẽ vậy.

    – Đối ngẫu trong thơ đường luật bát cú, thất ngôn, ngũ ngôn nói tổng quát là có 2 phép: Phép chỉnh đối và phép khoan đối.
    Dưới đây chúng tôi xin được trao đổi về 2 phép đối này. Các ví dụ được nêu ra để phân tích, chúng tôi lấy từ một số bài thơ đã in trong “Thơ Đường quê lụa” tập 5, NXB Văn hóa Dân tộc, 2008.

    Phép chỉnh đối.

    Nguyễn Thu Hà, người trẻ tuổi nhất của CLB, trong bài “Duyên quê”, cặp thực, đối như sau:
    Anh nắm bàn tay thon ấm áp,
    Em cười đôi mắt sáng long lanh.

    Thật là chỉnh, thật là chính danh: anh với em, bàn tay với đôi mắt (Danh từ đối với Danh từ), Thon với sáng (Tính từ đối với nhau), ấm áp với long lanh (Trạng từ láy đối nhau). Hai câu thơ tình đằm thắm đến thế mà lại không thấy lả lơi. Thu Hà đã huy động phép đối rất nghiêm để đạt hiệu quả.

    Hạnh Anh (Đỗ Biện), trong bài “Đêm thu” câu 5,6 đối như sau:

    Hoa cúc bâng khuâng ly rượu ngát
    Hoa nhài thao thức chút hương phôi.

    Cặp đối chính danh này rất nghiêm về thể thức, nhưng lại rất hào hoa.

    Cụ Tạ Đăng Viên, ngoại 80, có bài “Tự thọ” rất hóm hỉnh, cụ có cặp luận:

    Kính mắt gà đeo tròng chấp chới
    Gậy càng cua chống bước lon ton.

    Bằng hai câu đối chặt chẽ, như vẽ nên, như trông thấy một cụ đại thọ nhanh nhảu hồn nhiên trước mắt ta.

    -Chúng ta tìm hiểu về các phép khoan đối.

    Để cho một chùm thơ, một tập thơ không bị đơn điệu về hình thức đối ngẫu, người xưa đã đưa ra nhiều phép đối ngẫu linh hoạt hơn.

    Phép lưu thủy đối: Ví dụ
    Còn chăng lời hẹn bên trang sách,
    Hay đã tàn theo ánh lửa đèn.

    Theo quy tắc chiếu chữ thì hai câu này là bất đối. Nhưng lại xét: Hai câu thơ có cấu trúc ngữ pháp giống nhau; mạch ý câu trên trôi chảy như nước, được tràn sang câu dưới làm lọn nghĩa cho câu trên. Đó là phép Lưu thủy đối.

    Tất cả các liên thơ mà câu trên bắt đầu bằng mấy chữ tương tự như: còn chăng…, đã sinh…, bỗng dưng…, ứng với đầu câu dưới là các chữ tương tự như: hay đã…, phải có…, để mà…, v.v. thì liên thơ đó đã theo phép đối nói trên.

    Phép tá tự đối: Ví dụ

    Nghèo sạch, thanh danh nên gắng giữ
    Giầu sang, khó tính chớ nên chơi.

    Câu trên, “thanh danh” là danh từ, câu dưới “khó tính” là tính từ, xét thế thì quả là bất đối. Nhưng nếu theo tiếng (không theo nghĩa thật), thì chữ “khó”, chữ “thanh” lại là tính từ; Chữ “danh” và chữ “tính” lại là danh từ. Xét theo cách này thì chúng lại đối chặt chẽ với nhau. Phép đối này người ta lợi dụng sự đồng âm dị nghĩa để Tá tự đối (như: hai mái trống tung đành chịu dột/ tám giờ chuông điểm phải nằm co – của Tú xương).

    Phép số tự đối gắn với Tá tự đối: Ví dụ
    Học bẩy nghề còn lo thất nghiệp

    Làm ba vụ vẫn đói tư mùa.

    Hơi tiếc, ở câu dưới viết: ba vụ đối với tư mùa, tuy là đúng có nội đối ở trong câu, nhưng không hay bằng câu trên: bẩy cái nghề và thất (mất) cái nghiệp. Câu dưới, nếu không vì luật bằng trắc, mà viết là: “Làm tư vụ vẫn đói tứ mùa”, thì câu đối này được xếp vào hạng tuyệt diệu. Phép dối này được xem như là phép số tự đối có kèm theo lối chơi chữ (có thể liên hệ đến: nhớ nước đau lòng con cuốc cuốc- của bà Huyện Thanh Quan).

    Phép cú trung đối: Ví dụ
    Màn trời chiếu đất con người khổ
    Nước vật thuyền xơ cá biển nghèo

    Nếu câu trên, câu dưới cứ chiếu từng chữ lên nhau, thì hai câu này cũng bất đối. Nhưng xét nội bộ từng câu, thì lại thấy: màn trời đối với chiếu đất; nước vật đối với thuyền xơ; đuôi câu trên (con người khổ) đối rất chặt với đuôi câu dưới (cá biển nghèo). Lấy câu có nội đối để đối nhau thì lại rất cân bằng. Đây là cú trung đối.

    Tuy nhiên còn một số phép đối khác chúng ta ít vận dụng, xin được dẫn ra đây để cùng tham khảo.

    a) Lấy của đánh người, quân tệ nhỉ?
    Xương gà da cóc, có đau không?
    (Nguyễn Khuyến)

    b) Càng nóng bao nhiêu thời càng mát
    Yêu đêm chưa phỉ lại yêu ngày
    (Hồ Xuân Hương)

    c) Công đức tu hành, sư có lọng
    Xu hào rủng rỉnh, mán ngồi xe.
    (Tú Xương)

    Chúng ta để ý: Cụ Nguyễn Khuyến cũng như nữ sỹ Xuân Hương đã tổ chức từ ngữ ở từng câu, để câu nào cũng có tiểu đối, nhưng ta không xếp hai liên đối a,b nêu trên vào phép Cú trung đối, vì ngoài phần có tiểu đối, trong từng câu còn có phần bất đối. Do đó hai liên thơ a, b trên chúng ta quy vào phép Tựu cú đối.

    Trong câu của Tú Xương, ông Tú đã đem cả hai cụm từ như hai thành ngữ để chọi nhau: công đức tu hành chọi với xu hào rủng rỉnh. Mặt khác đuôi của từng câu lại đối rất chặt với nhau: sư có lọng đối với mán ngồi xe. Phân tích đặc điểm này để kết luận: đây cũng là phép Tựu cú đối như a và b. Cú trung đối và Tựu cú đối, có dạng thức ngữ pháp của câu văn na ná như nhau, nên còn có tên chung là Đương đối.

    Phép giao cổ đối: Cụ Trần Tuấn Ngọc, trong bài “Tự nhủ”, (Bạn và thơ là xuân – NXBVHDT, Hà Nội 2004), có câu luận:

    Chân bước vững, đường chiều khấp khểnh
    Rừng cây rậm rạp, trúc vươn cao.

    Đây chính là phép Giao cổ đối: chân bước vững đối chéo xuống với trúc vươn cao, và rừng cây rậm rạp đối chéo lên với đường chiều khấp khểnh.

    Phép bất đối chi đối: Trong buổi lễ tế “Trận vong tướng sỹ” thế kỷ 19, quan tổng trấn Nguyễn Văn Thành có sai trưng câu đối chữ hán (nay dịch nghĩa) như sau:

    Bóng chiều đã ngả đâu quê cũ
    Xưa nay chinh chiến mấy ai về.

    Câu trên lấy từ thơ Thôi Hiệu, bài Hoàng Hạc Lâu. Câu dưới lấy từ thơ Vương Hàn, bài Lương Châu Từ.
    Cái hay của đôi câu đối này là: Ghép hai câu thơ khác nhau của hai tác giả mà câu đối vẫn hiệp chung một tình ý. Câu 1 có đại ý là cảm thán tình cảnh, câu hai có đại ý là an ủi vong linh. Thật là qúa hợp với nội dung Tế Trận Vong Tướng Sỹ. Đây là phép bất đối chi đối, lấy cái không đối để đối, không lệ thuộc vào mặt chữ mà chỉ chú trọng đến ý. Ý phải đối nhau, cấu trúc ngữ pháp phải song song đồng dạng với nhau.

    Những bậc cao niên khuyên rằng, nếu một khi ta chưa thật thạo về các phép đối, thì chỉ lên sử dụng các phép chỉnh đối, lưu thủy đối, cú trung đối. Còn các phép đối khác, chúng ta hãy chỉ làm quen, giúp chúng ta nhận biết được các dạng thức đối khác nhau.

    Vẫn phải thưa thêm: các phép đối thơ, dù ở dạng thức nào đều phải hội đủ 3 đặc điểm:

    – Đối ý. Ý câu trên và câu dưới, hoặc chống nhau, hoặc bổ xung ý nghĩa cho nhau.

    – Đối thanh âm. Chí ít là các chữ nằm ở vị trí 2, 4, 6, 7 (Thơ thất ngôn) và 2, 4, 5 ( Thơ ngũ ngôn) nhất thiết phải tuân theo luật bằng chắc.

    – Đối từ loại, danh từ đối với danh từ, động từ đối với động từ, tính từ đối với tính từ. Phải nắm được các phép biến đổi từ loại ở các ngữ cảnh khác nhau. Tuy nhiên, cũng có phép đối không yêu cầu đối từ loại như theo phép chiếu chữ, mà ở đó lại có sự xoay chiều để đối chéo cho nhau.

    Viết bài này tôi chỉ nhằm mục đích trao đổi thêm về vấn đề đối ngẫu trong thơ Đường luật. Trong một bài thơ, những cặp đối ở các câu thực, luận chính là vẻ đẹp đặc sắc, và là một trong những điều kiện cần và đủ để nhận ra đó là một bài thơ Luật đường. Đọc thơ Đường luật mà không có đối thì chẳng khác gì “Ăn bánh nướng trung thu mà không có nhân thập cẩm” thật là nhạt nhẽo và vô vị.

    Trong bài này, việc đạt vấn đề của tôi là chắc chắn đúng nhưng việc lấy ví dụ để phân tích thì có thể có chỗ còn nông cạn, thậm trí có chỗ còn thiếu sót. Để góp một chút lửa thắp sáng cho thơ Đường đất Việt, rất mong bạn đọc rộng lượng và cùng đồng hành.
    Nguyễn Văn Thụ Chủ nhiệm CLB thơ đường Hà Nội – Mỹ Đức – Hà Nội

    Like

  12. Cám ơn Nhà thơ nhiều,.tất cả các sưu tầm trên dêu hay và hữu ích

    Like

  13. Phát hành cả trăm BÀI THƠ
    Thì tôi gọi Bác : NHÀ THƠ , đúng rồi
    Đoc thơ để thấy tâm người
    Tôn làm sư phụ để tôi…ăn tàn

    Like

  14. sydaounesco nói:

    LÀM NHẠC NỀN

    Cháu chào bác,

    Dạ thưa bác tại cháu cũng ít lên WP , vâng nếu bác muốn thì bi giờ cháu chỉ bác làm thử bỏ nhạc nền vào nhé . bác thích bài nào thì phải tải về máy của bác trước, sau đó :

    1) bác lên đăng ký trên https://soundcloud.com/ (khi bác vào site này sẽ có chỗ sign in và sign up , thì bác chưa có tài khoản thì bác bấm vào sign up (nút màu cam bên trên) bác nhé .

    2) kế đó khi bác bấm vào sign up, thì một màn hình nhỏ sẽ hiện lên, bác chỉ cần bỏ email của bác và mật khẩu của bác xuống rồi ở dưới cùng sẽ có cái ô vuông ghi là : I agree to the Terms of Use and Privacy Policy
    (có nghĩa là bác đồng ý với điều kiện của soundclound khi sử dụng ) Thì bác nhớ rà con trỏ vào ô vuông đó và bấm một cái , sau đó dưới cùng là hai ô : cancel và sign up, thì bác nhấn vào sign up .

    3) sau đó bác sẽ thấy họ cho bác cái số tương tự như cái này , đây là thí dụ : ( user186428573 ) họ sẽ hỏi ngày tháng năm sanh của bác , thì bác điền vào rồi bấm “get start with sound clound ”

    4)nhưng trưóc khi bác có thể tải nhạc lên, thì bác phải vào email để xác nhận bác là người mới đăng ký tên đó trên sound clound bác làm bước này sau khi hoàn tất bước thứ 3 nhé bác .

    5) sau đó thì khi bác đã có user name rồi thì chỉ cần nhập vào và tải nhạc từ máy của bác lên .

    6) khi bác vào sẽ thấy chữ upload bên trên gần mé bên phải, rồi nhấn vào đó, thì sau đó bác nhấn vào ô có dòng chữ “start new recording” rồi nó sẽ mở ra một ô khác là ” upload and share any sound ” bác nhấn vào “choose files ” thì tức khắc những bài nhạc bác tải xuống máy vi tính của bác từ nhacutui.com hoặc zingmp3.com sẽ mở ra từ máy bác, bác cứ việc chọn bài nào đó rồi bấm “Open”

    7) đợi cho nhạc tải lên sound clound xong thì bác sẽ thấy hai lằn một lằn xanh , và một lằn cam , bác phải nhớ đợi khi nào hai lằn đó chạy hết rồi, thì bác xuống dưới cùng nhấn vào chữ “SAVE” , thế là bác đã có nhạc bỏ lên WP rồi …

    bác thử làm tới đây xem có được không nhé bác, sau đó chaú sẽ chỉ tiếp cho bác vào widget thanh bên của WP để bỏ nhạc nền vào , vì cháu không muốn nói một lúc, sợ bác rối lên thì khổ . …

    Cháu gái chờ tin bác, cháu kính chúc bác một ngày chủ nhật vui vẻ và thoải mái nhé bác .
    Cháu của bác
    Thùy Anh .

    Like

  15. sydaounesco nói:

    Tưởng Như

    Vừa ngang qua ngõ
    Ai đó đứng chờ
    Bên cầu mây trắng ngẩn ngơ
    Chiều thu bàng bạc sương mơ giăng đầy.

    Heo may kín lối
    Chân vội bước nhanh
    Nghiêng nghiêng ánh mắt dỗ dành
    Cho lòng bỡ ngỡ chẳng đành bỏ đi.

    Thầm thì câu nói
    Bối rối con tim
    Lời ai dìu dặt êm đềm
    Tưởng như Nguyệt Lão gọi tìm se duyên.

    — Đỗ Mỹ Loan

    Like

  16. sydaounesco nói:

    NÓI THÌ DÀI DÒNG VẬY
    Nhưng thực ra nói ngắn gọn thì chỉ có mấy ý sau :

    – Dùng chính vận, hạn chế dùng thông vận,
    – Cặp đối phải chỉnh về từ, ý như đã giải thích trong phần lý thuyết
    – Vần phải luân phiên thay đổi dấu,*
    (* 5 vần luôn thay đổi giữa có dấu và không dấu : ĐỜI, VƠI, TRỜI, CHƠI, LỜI) (Nhất là vần giữa câu 1 và câu 2, 6 và
    – Tránh trùng từ, trùng ý,
    – Tránh dùng nhiều hơn 3 dấu giống nhau trong cùng 1 câu,
    – Tránh dùng nhiều hơn ba chữ cái trong một câu hoặc hai câu liên tiếp
    – Chữ thứ 2 hoặc chữ thứ 4 tránh cùng dấu với chữ thứ 7
    ( Ở câu bằng có chứa vần)
    -Tránh dùng nhiều chữ có cùng âm điệu trong câu (vần với nhau)
    -Tránh dùng chữ cùng vần với vần( ở câu có chứa vần)
    -Tránh dùng 2 chữ liền nhau cùng dấu
    ***Còn mấy cái bệnh như “Bình đầu” ,”Thượng vĩ” hay
    “Điệp điệu” nó rất mơ hồ người ta ít khi bắt những lỗi này !

    *****—Còn gần đây từ đầu tháng 6-2013 có phong trào
    làm thơ “Ngũ độ thanh”
    về luật lệ thì cũng giống luật của 1 bài thơ Đường luật
    chính thống, chỉ khắt khe hơn là:
    – Không được sử dụng luật “bất luận”
    -Câu có 3 vần trắc thì 3 chữ phải là khác dấu
    -Câu có 4 vần trắc thì phải dùng cả 4 chữ có dấu sắc hỏi ngã nặng
    -2 chữ liền nhau không được cùng dấu (trùng thanh)
    (“dấu” hoặc “thanh” các từ này cùng nghĩa
    trong tiếng Việt có 6 thanh là :thanh không, thanh huyền,
    thanh sắc, thanh hỏi, thanh ngã,và thanh nặng)

    Tiếng Tơ Lòng sưu tầm và biên soan qua lại cho phù hợp

    Các bạn nhấn chuột vào đường linh dưới rôi tự kiểm tra
    Nếu chưa quen thì các bạn không nên dùng dấu chấm câu,
    Máy sẽ tính sai số chữ….

    http://mocgiatrang.net/?ex=1

    Like

  17. sydaounesco nói:

    NHỮNG BỆNH TRONG THƠ ĐƯỜNG LUẬT
    1. Bệnh Bình Đầu:
    Trong 3 chữ đầu của các câu thơ, nếu từ cùng vị trí ở bốn câu liên tiếp có cùng từ loại sẽ mắc bệnh Bình Đầu
    Ví dụ:
    NHỚ TRƯỜNG SƠN
    (Thơ họa)

    Trường Sơn một thuở khắc tên ai
    Đất Nước gian lao những dặm dài
    NÚI hiểm hành quân rền tiếng súng
    RỪNG thiêng chiến trận rộn chân nai
    MƯA hòa nước mắt trong đêm tối
    MÁU quyện căm hờn buổi sớm mai
    Dũng khí trào dâng từ Bác gọi
    Cho ngày độc lập tiếng vang hoài.

    Pt.

    2. Bệnh Thượng Vỹ:
    Trong 3 chữ cuối của các câu thơ, nếu từ cùng vị trí ở bốn câu liên tiếp có cùng từ loại sẽ mắc bệnh Thượng Vỹ.
    Ví dụ:
    TU VIỆN PHƯỚC HOA

    Một áng Bồ Đề tiễn bóng tà
    Hai làn hương tỏa, sắc Sa La
    Ba hàng Tịnh Thất chờ KHAI tuệ
    Bốn vị Thiền Sư đã ĐỊNH hòa
    Năm đức làm người đều THỰC đúng (1)
    Sáu điều dục vọng cũng TRÔI xa (2)
    Bảy tình nhân thế chôn vào đạo (3)
    Tám thước cao đề Viện Phước Hoa.

    Pt.

    3 – Bệnh phong yêu:
    Chữ thứ hai và chữ thứ bảy trong cùng một câu thơ có cùng dấu thanh
    Ví dụ:
    MỘT GÓC TRỜI 2

    Một thú điền viên lánh mặt đời
    Giữa rừng, non, nước thỏa lòng chơi
    Cánh cò, đồng ruộng mang vui đến
    Ao cá, đàn trâu đẩy hận vơi
    Bốn HƯỚNG rạng ngời khoe sắc THẮM
    Quanh NĂM hứng chí vẽ cuồng HƠI
    Thế gian gom cả vào tình tự
    Ta mãi ôm mi một góc trời.

    Pt.

    4 – Bệnh Hạc Tất:
    Chữ thứ bốn và chữ thứ bảy trong cùng một câu thơ có cùng dấu thanh
    Ví dụ:
    CUỘC ĐUA NGỘ NGĨNH

    Chẳng có bánh XE, chẳng có CHÂN
    Ấy mà chúng chạy, chạy rần rần
    Giá lên, lên mãi không dừng lại
    Lương đuổi, đuổi HOÀI chẳng đến GẦN
    Tết đến lại tăng, tăng mấy bận
    Xuân đi chẳng giảm, giảm đôi lần
    Làm chi cũng khổ vì lương kém
    Bỏ quách đi BUÔN… đỡ cực THÂN.

    Pt.

    5. Bệnh Đại Vận:
    Chữ thứ 4 và chữ thứ 7 trùng vận với nhau:
    Ví dụ:
    NGHIỆP BINH

    Nhà binh… cái nghiệp đã vương rồi
    Sống chết bên NGƯỜI… Tổ Quốc ƠI
    Dẫu có đêm về lòa ánh pháo
    Hay là sáng đến đói hòn xôi
    Trời Nam hãnh diện cùng nhờ bạn
    Đất Việt yên vì cũng có tôi
    Hiến máu dâng xương tìm hạnh phúc
    Lòng trung mãi mãi… thế mà thôi.

    Pt.
    Vì Người và Ơi là Thông Vận với nhau nên cũng là trùng vận.
    * Lưu ý là trùng vận chứ không phải trùng âm
    Ví dụ:
    QUỲNH HOA

    Dẫu biết ngày mai cách biệt rồi
    Đêm nay gió hỡi, gió đừng lơi
    Cho hương chen chúc vào vầng nguyệt
    Để sắc khoe khoang với ánh đời
    Tháng đủ mong CHỜ nô nức NỞ
    Đêm tròn dệt mộng sẵn sàng soi
    Trinh nguyên chỉ được vài giây phút
    Chớm hiện… bình minh trả lại trời.

    pt.
    Trong trường hợp này thì chữ Chờ và Nở có cùng nguyên âm Ơ (trùng âm) nhưng thuộc hai nhóm thanh nên không trùng vận, nghĩa là không bị lỗi Đại Vận, tuy nhiên nếu không để ý kĩ sẽ bị lỗi Nữu

    6. Bệnh Tiểu Vận:
    Tương tự như bệnh Đại Vận nhưng bệnh Tiểu Vận xét ở chữ thứ 2 và thứ 7
    Ví dụ:
    HOÀI MỘNG

    Chân trời mây khuất cả tầng không
    Lấp ló bên hiên vệt nắng hồng
    Tiếng dế xa vang ngoài vũ trụ
    Chuông LÒNG nghẹn khúc giữa mênh MÔNG
    Buông mi thoáng lướt tàn hoa mộng
    Tựa gối ngày trôi bạc giấc nồng
    Gió nhẹ lay vườn xuân một thuở
    Hao gầy liễu rũ mỏi mòn trông.

    Pt.

    7. Bệnh Chánh Nữu:
    Trong cùng một câu có nhiều chữ có cùng phụ âm đầu.
    Ví dụ:
    VÔ ĐỊNH

    Khi thời biến đổi không phương hướng
    Lúc lại cuồng quay chẳng định hình
    Thể xác hồng trần nan trọn vẹn
    Linh hồn thế thái há nguyên trinh
    Như con thuyền nhỏ dừng – trôi phận
    Tựa ánh trăng đêm khuất – hiện mình
    LẠC LÕNG – sum vầy đan LẪN LỘN
    Mơ hồ một kiếp, kiếp nhân sinh.

    Pt.

    8. Bệnh Bàng Nữu:
    Trong một liên câu (hai câu liên tiếp) có nhiều chữ cùng
    một âm. (phát âm giống nhau_cùng vần với nhau)
    Ví dụ:
    LỜI THAN

    Chờ bao lâu nữa mới “rồng bay”
    Khi ý thức ta… xuống mỗi ngày
    Mượn chốn vui CHƠI NGƯỜI nhộn khắp
    Hoàn NƠI giải trí rác trơ đầy
    Hồ Gươm than thở nào ai biết
    Thùng rác kêu gào chẳng kẻ hay
    Mới dịp Nô – En đà như thế
    Làm sao tưởng nổi đợt xuân này.

    Pt.

    PHẢI XEN KẼ VẦN CÓ DẤU VÀ KHÔNG DẤU: đời-vơi-trời-chơi-lời

    VỞ KỊCH ĐỜI

    Vén bứt ưu tư ngẫm sự ĐỜI
    Lầm mình vốn chủ kẻ đầy VƠI
    Xưa đem nhịp sống ươm vào đất
    Hiện nhổ vòng oan trả lại TRỜI
    Cứ ngỡ nhân sinh là vở đạo
    Nào ngờ thế thái chỉ trò CHƠI
    Dòng trôi ghét – hận hoài tuôn chảy
    Để tiếng thương – yêu nghẹn nửa LỜI.

    Like

  18. sydaounesco nói:

    ĐỐI NGẪU – LÀ MỘT VẺ ĐẸP ĐẶC SẮC, LÀ MỘT TRONG NHỮNG ĐIỀU KIỆN CẦN VÀ ĐỦ CỦA THƠ ĐƯỜNG LUẬT.

    Tôi được biết, người sáng tác thơ luật Đường khi bắt gặp một cảnh huống thơ, hồn thơ đang dào dạt, bao nhiêu ý tứ cứ trào ra, vội phô diễn nó lên giấy mực. Chưa xong. Người sáng tác thơ còn phải cô đúc, dồn nén, sao cho số câu, số chữ phải đúng theo luật; số chữ trong bài có thanh trắc phải xấp xỉ số thanh bằng. Nếu ta gọi chữ có thanh bằng là số (+), chữ có thanh trắc là số (-), thì luật âm dương này thăng giáng bù trừ sát sao đến từng liên thơ, đến cả bài thơ. Đó chính là điều hé mở khái niệm về sự cân bằng, có ý nghĩa triết học cổ phương Đông nằm trong hình thức thơ Đường luật.

    – Ý nghĩa triết học nêu trên còn thể hiện rõ ở phép đối ngẫu.
    Trong một liên thơ (hai câu) được gọi là có đối, thì câu trước, nó như tung, câu sau nó như hứng, nó nương vào nhau làm cho ý thơ thêm mạch lạc.

    Vậy hèn chi, người ngàn xưa đã chả đưa đối ngẫu vào thể thơ này như một điều bắt buộc.

    Từ đầu thế kỷ trước, đối mặt với sự thắng thế của phong trào thơ mới, Vũ Hoàng Chương, một nhà thơ thành danh, không nỡ bỏ hẳn thơ Luật Đường, ông đã sáng tác nhiều bài thơ không đối, chỉ giữ lại có luật hạn câu, hạn chữ, hạn vận, hạn bằng trắc. Vũ Hoàng Chương xem những bài thơ đó chỉ là một thực nghiệm. Sau đó, song song với việc sáng tác thơ mới, ông còn sáng tác nhiều bài thơ luật nghiêm chỉnh khác (như bài đa thủ “Giấc mơ tái tạo”).

    Chúng ta nay một khi đã gửi hồn cho thể thơ luật Đường thì đừng có bao giờ bực bội giữa khi đang có hồn thơ lai láng, lại bị nghẽn bởi hai cặp đối ở hai câu thực, luận và nóng vội cho rằng: làm gì mà phải đối chặt chẽ vậy.

    – Đối ngẫu trong thơ đường luật bát cú, thất ngôn, ngũ ngôn nói tổng quát là có 2 phép:

    Phép chỉnh đối và phép khoan đối.

    Dưới đây chúng tôi xin được trao đổi về 2 phép đối này. Các ví dụ được nêu ra để phân tích, chúng tôi lấy từ một số bài thơ đã in trong “Thơ Đường quê lụa” tập 5, NXB Văn hóa Dân tộc, 2008.

    1/Phép chỉnh đối.

    Nguyễn Thu Hà, người trẻ tuổi nhất của CLB, trong bài “Duyên quê”, cặp thực, đối như sau:

    Anh nắm bàn tay thon ấm áp,
    Em cười đôi mắt sáng long lanh.

    Thật là chỉnh, thật là chính danh: anh với em, bàn tay với đôi mắt (Danh từ đối với Danh từ), Thon với sáng (Tính từ đối với nhau), ấm áp với long lanh (Trạng từ láy đối nhau). Hai câu thơ tình đằm thắm đến thế mà lại không thấy lả lơi. Thu Hà đã huy động phép đối rất nghiêm để đạt hiệu quả.

    Hạnh Anh (Đỗ Biện), trong bài “Đêm thu” câu 5,6 đối như sau:

    Hoa cúc bâng khuâng ly rượu ngát
    Hoa nhài thao thức chút hương phôi.

    Cặp đối chính danh này rất nghiêm về thể thức, nhưng lại rất hào hoa.

    Cụ Tạ Đăng Viên, ngoại 80, có bài “Tự thọ” rất hóm hỉnh, cụ có cặp luận:

    Kính mắt gà đeo tròng chấp chới
    Gậy càng cua chống bước lon ton.

    Bằng hai câu đối chặt chẽ, như vẽ nên, như trông thấy một cụ đại thọ nhanh nhảu hồn nhiên trước mắt ta.

    2/Chúng ta tìm hiểu về các phép khoan đối.

    Để cho một chùm thơ, một tập thơ không bị đơn điệu về hình thức đối ngẫu, người xưa đã đưa ra nhiều phép đối ngẫu linh hoạt hơn.

    Phép lưu thủy đối:

    Ví dụ:

    Còn chăng lời hẹn bên trang sách,
    Hay đã tàn theo ánh lửa đèn.

    Theo quy tắc chiếu chữ thì hai câu này là bất đối. Nhưng lại xét: Hai câu thơ có cấu trúc ngữ pháp giống nhau; mạch ý câu trên trôi chảy như nước, được tràn sang câu dưới làm lọn nghĩa cho câu trên. Đó là phép Lưu thủy đối.

    Tất cả các liên thơ mà câu trên bắt đầu bằng mấy chữ tương tự như: còn chăng…, đã sinh…, bỗng dưng…, ứng với đầu câu dưới là các chữ tương tự như: hay đã…, phải có…, để mà…, v.v. thì liên thơ đó đã theo phép đối nói trên.

    Phép tá tự đối:

    Ví dụ :

    Nghèo sạch, thanh danh nên gắng giữ
    Giầu sang, khó tính chớ nên chơi.

    Câu trên, “thanh danh” là danh từ, câu dưới “khó tính” là tính từ, xét thế thì quả là bất đối. Nhưng nếu theo tiếng (không theo nghĩa thật), thì chữ “khó”, chữ “thanh” lại là tính từ; Chữ “danh” và chữ “tính” lại là danh từ. Xét theo cách này thì chúng lại đối chặt chẽ với nhau. Phép đối này người ta lợi dụng sự đồng âm dị nghĩa để Tá tự đối (như: hai mái trống tung đành chịu dột/ tám giờ chuông điểm phải nằm co – của Tú xương).

    Phép số tự đối gắn với Tá tự đối:

    Ví dụ :

    Học bẩy nghề còn lo thất nghiệp
    Làm ba vụ vẫn đói tư mùa.

    Hơi tiếc, ở câu dưới viết: ba vụ đối với tư mùa, tuy là đúng có nội đối ở trong câu, nhưng không hay bằng câu trên: bẩy cái nghề và thất (mất) cái nghiệp. Câu dưới, nếu không vì luật bằng trắc, mà viết là: “Làm tư vụ vẫn đói tứ mùa”, thì câu đối này được xếp vào hạng tuyệt diệu. Phép dối này được xem như là phép số tự đối có kèm theo lối chơi chữ (có thể liên hệ đến: nhớ nước đau lòng con cuốc cuốc- của bà Huyện Thanh Quan).

    Phép cú trung đối:

    Ví dụ :

    Màn trời chiếu đất con người khổ
    Nước vật thuyền xơ cá biển nghèo

    Nếu câu trên, câu dưới cứ chiếu từng chữ lên nhau, thì hai câu này cũng bất đối. Nhưng xét nội bộ từng câu, thì lại thấy: màn trời đối với chiếu đất; nước vật đối với thuyền xơ; đuôi câu trên (con người khổ) đối rất chặt với đuôi câu dưới (cá biển nghèo). Lấy câu có nội đối để đối nhau thì lại rất cân bằng. Đây là cú trung đối.

    Tuy nhiên còn một số phép đối khác chúng ta ít vận dụng, xin được dẫn ra đây để cùng tham khảo.

    Tựu cú đối.

    a) Lấy của đánh người, quân tệ nhỉ?
    Xương gà da cóc, có đau không?
    (Nguyễn Khuyến)

    b) Càng nóng bao nhiêu thời càng mát
    Yêu đêm chưa phỉ lại yêu ngày
    (Hồ Xuân Hương)

    c) Công đức tu hành, sư có lọng
    Xu hào rủng rỉnh, mán ngồi xe.
    (Tú Xương)

    Chúng ta để ý: Cụ Nguyễn Khuyến cũng như nữ sỹ Xuân Hương đã tổ chức từ ngữ ở từng câu, để câu nào cũng có tiểu đối, nhưng ta không xếp hai liên đối a,b nêu trên vào phép Cú trung đối, vì ngoài phần có tiểu đối, trong từng câu còn có phần bất đối. Do đó hai liên thơ a, b trên chúng ta quy vào phép Tựu cú đối.

    Trong câu của Tú Xương, ông Tú đã đem cả hai cụm từ như hai thành ngữ để chọi nhau: công đức tu hành chọi với xu hào rủng rỉnh. Mặt khác đuôi của từng câu lại đối rất chặt với nhau: sư có lọng đối với mán ngồi xe. Phân tích đặc điểm này để kết luận: đây cũng là phép Tựu cú đối như a và b.

    Cú trung đối và Tựu cú đối, có dạng thức ngữ pháp của câu văn na ná như nhau, nên còn có tên chung là Đương đối.

    Phép giao cổ đối: Cụ Trần Tuấn Ngọc, trong bài “Tự nhủ”, (Bạn và thơ là xuân – NXBVHDT, Hà Nội 2004), có câu luận:

    Chân bước vững, đường chiều khấp khểnh
    Rừng cây rậm rạp, trúc vươn cao.

    Đây chính là phép Giao cổ đối: chân bước vững đối chéo xuống với trúc vươn cao, và rừng cây rậm rạp đối chéo lên với đường chiều khấp khểnh.

    Phép bất đối chi đối: Trong buổi lễ tế “Trận vong tướng sỹ” thế kỷ 19, quan tổng trấn Nguyễn Văn Thành có sai trưng câu đối chữ hán (nay dịch nghĩa) như sau:

    Bóng chiều đã ngả đâu quê cũ
    Xưa nay chinh chiến mấy ai về.

    Câu trên lấy từ thơ Thôi Hiệu, bài Hoàng Hạc Lâu. Câu dưới lấy từ thơ Vương Hàn, bài Lương Châu Từ.
    Cái hay của đôi câu đối này là: Ghép hai câu thơ khác nhau của hai tác giả mà câu đối vẫn hiệp chung một tình ý. Câu 1 có đại ý là cảm thán tình cảnh, câu hai có đại ý là an ủi vong linh. Thật là qúa hợp với nội dung Tế Trận Vong Tướng Sỹ. Đây là phép bất đối chi đối, lấy cái không đối để đối, không lệ thuộc vào mặt chữ mà chỉ chú trọng đến ý. Ý phải đối nhau, cấu trúc ngữ pháp phải song song đồng dạng với nhau.

    Những bậc cao niên khuyên rằng, nếu một khi ta chưa thật thạo về các phép đối, thì chỉ nên sử dụng các phép chỉnh đối, lưu thủy đối, cú trung đối. Còn các phép đối khác, chúng ta hãy chỉ làm quen, giúp chúng ta nhận biết được các dạng thức đối khác nhau.

    Vẫn phải thưa thêm: các phép đối thơ, dù ở dạng thức nào đều phải hội đủ 3 đặc điểm:

    – Đối ý. Ý câu trên và câu dưới, hoặc chống nhau, hoặc bổ xung ý nghĩa cho nhau.

    – Đối thanh âm. Chí ít là các chữ nằm ở vị trí 2, 4, 6, 7 (Thơ thất ngôn) và 2, 4, 5 ( Thơ ngũ ngôn) nhất thiết phải tuân theo luật bằng chắc.

    – Đối từ loại, danh từ đối với danh từ, động từ đối với động từ, tính từ đối với tính từ. Phải nắm được các phép biến đổi từ loại ở các ngữ cảnh khác nhau. Tuy nhiên, cũng có phép đối không yêu cầu đối từ loại như theo phép chiếu chữ, mà ở đó lại có sự xoay chiều để đối chéo cho nhau.

    Viết bài này tôi chỉ nhằm mục đích trao đổi thêm về vấn đề đối ngẫu trong thơ Đường luật. Trong một bài thơ, những cặp đối ở các câu thực, luận chính là vẻ đẹp đặc sắc, và là một trong những điều kiện cần và đủ để nhận ra đó là một bài thơ Luật đường. Đọc thơ Đường luật mà không có đối thì chẳng khác gì “Ăn bánh nướng trung thu mà không có nhân thập cẩm” thật là nhạt nhẽo và vô vị.

    Trong bài này, việc đạt vấn đề của tôi là chắc chắn đúng nhưng việc lấy ví dụ để phân tích thì có thể có chỗ còn nông cạn, thậm trí có chỗ còn thiếu sót. Để góp một chút lửa thắp sáng cho thơ Đường đất Việt, rất mong bạn đọc rộng lượng và cùng đồng hành.

    Nguyễn Văn Thụ Chủ nhiệm CLB thơ đường Hà Nội – Mỹ Đức – Hà Nội.

    (Dung N copy trên net làm tư liệu)

    Like

  19. sydaounesco nói:

    Thân gửi cô giáo Trần Thị Lam, giáo viên môn Văn nhưng có quan điểm của Việt Tân, trường THPT chuyên tỉnh Hà Tĩnh.
    Đề nghị sở GD & ĐT tỉnh Hà Tĩnh cho nghỉ dạy văn vì nếu để cô dạy tiếp thì làm mù một thế hệ học sinh:
    Đất nước này một năm nữa hay triệu năm
    Sẽ chẳng đi về đâu khi em đang cầm phấn
    Vẽ vào hồn thơ chỉ toàn mây u uẩn
    Hay tâm hồn em mưa a xít tưới chăm
    Em đừng nghe kẻ nấu thịt nồi da,
    Kích động chiến tranh, biểu tình, bạo loạn.
    Gia đình mình, đôi khi còn khó quản,
    Huống chi ta còn hàng xóm, láng giềng.
    Yêu đất nước, em chuyên cần dạy dỗ
    Góp sức mình xây đất nước phồn vinh.
    Em có biết đất nước về đâu không ?
    Khi lòng người vẫn nhỏ nhen ganh tị
    Đem thù hận, đớn hèn và ích kỷ
    Gieo vào lòng thế hệ trẻ hôm nay.
    Em đừng hỏi đất nước rồi sẽ về đâu!!!
    Bởi cuộc dựng xây vừa mới bắt đầu,
    Em chỉ thấy vài con sâu trong vườn hoa đầy nắng
    Sao nỡ vội vàng phủ nhận cả nhân văn.
    Em hỏi câu gì… làm đau trái tim anh
    Đất nước bốn ngàn năm chưa khi nào ngưng nghỉ
    Mỗi con sóng sinh ra để hát ca về cuộc sống
    Đất nước mình vẹn toàn một dải thiêng liêng
    Bánh chưng xanh từ thủa của Vua Hùng
    Đã nuôi lớn cả niềm tin muôn triệu người đất Việt
    Em nhầm lẫn, em ngu ngơ, khờ dại
    Hỏi những điều làm chua chát lòng anh
    Đất nước mình yêu chuộng bình yên
    Em cứ dạy học sinh mình về tình yêu đất nước
    Đừng suy tư, đừng đặt cho đời câu hỏi
    Hãy làm gì cho Tổ quốc đi em
    Đừng nói những điều ngây dại nhỏ nhen
    Là cô giáo em dạy nói lời hay ý phải
    Đất là mẹ hiền, Nước là cha em ạ
    Mình là con nên nhớ nghĩa sinh thành
    Đất nước mình qua bao cuộc trường chinh
    Cũng chỉ để hôm nay em có trường có lớp
    Hãy cầm phấn vẽ cho đời bao mơ ước
    Đừng băn khoăn câu hỏi ấy phiền anh
    Để đất nước này mãi là của NHÂN DÂN
    Như trong lời thơ em dạy về ĐẤT NƯỚC
    Lớp cha trước lớp con sau gọi nhau ĐỒNG CHÍ
    Để yêu thương vang vọng nước non này
    Thạch Thảo
    GỞI CÔ GIÁO LAM
    Đất nước mình không ngộ đâu em
    Bởi vì em là một cô giáo
    Em dạy gì cho lịch sử Việt Nam
    Cho đất nước bốn ngàn năm dựng nước
    Và bốn ngàn năm Ông Cha ta mang gươm đi giữ nước.
    Từ thưở Hùng Vương năm mươi con xuống biển
    Và năm mươi con theo mẹ lên rừng
    Đã lớn khôn để tạo lập đất trời
    Đã dựng nước VĂN LANG hùng vĩ
    Và Nỏ Thần An Dương Vương đuổi giặc
    Cũng chỉ vì trái tim nàng công chúa
    Đặt lầm chỗ để mất nước đấy thôi.
    Chứ Vua Cha có bao giờ hàng giặc
    Cũng vì nước mà đã giết con yêu.
    Đất nước mình không ngộ đâu em
    Nợ nước, thù nhà Bà Trưng, Bà Triệu
    Đã cầm gươm đuổi hết lũ xâm lăng
    Xứng danh Nữ Vương của trời Nam yêu dấu.
    Đất nước mình không ngộ đâu em
    Nước Vạn Xuân, rồi nước Đại Cồ Việt
    Rồi bây giờ là đất nước Việt Nam
    Từ Ngô Quyền, rồi Đinh, Trần, Lê
    Rồi Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn
    Đã ba lần đánh thắng giặc Nguyên mông
    Rồi Lê Lợi, Quang Trung, Nguyễn Trãi
    Quét sạch bọn tàu ô ra xa đất nước
    Để Mã Viện phải chui ống đồng về nước
    Chiến thắng Bạch Đằng còn vang dội đến hôm nay
    Đống Đa, Ngọc Hồi, quân Thanh phơi xác
    Sông Xoài Rạp vùi thây hai vạn quân Xiêm
    Lich sử oai hùng của Cha Ông lừng lẫy
    Chín năm kháng chiến trường kỳ
    Rồi giải phóng hoàn toàn đất nước.
    Em nghĩ gì mà cho dân mình không lớn?
    Bao nhiêu năm đắm chìm trong binh lửa.
    Đã bao giờ được sống trong bình yên.
    Đất nước mình không ngộ đâu em
    Bốn mốt năm để mà xây dựng
    Đã đi lên từ đống tro tàn.
    Bởi ở đâu thời nào cũng vậy
    Bên anh hùng thường có kẻ bất nhân
    Những lũ Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống
    Những kẻ mọt dân hại nước
    Những kẻ đó thời nào cũng có
    Không riêng gì thời đại hôm nay
    Lịch sử bánh xe quay sẽ nghiền tất cả
    Lũ bán nước mọt dân nào tồn tại.
    Bốn mốt năm đất nước mình thống nhất
    Còn nhiều điều chưa thỏa lòng dân.
    Nhưng rồi cũng một ngày sẽ có
    Biên giới, Trường Sa, Hoàng Sa vang khúc khải hoàn
    Rồi những bất công cũng sẽ được đáp đền
    Để con cháu bốn ngàn năm dựng nước
    Tiếp bước Cha Ông giữ nước kiên cường.
    Đất nước mình không ngộ đâu em
    Bởi chúng ta phải cùng nhau giữ nước
    Phải cùng nhau góp sức góp lòng
    Cùng người tài dựng xây đất nước
    Để xứng danh là Đại Cồ Viêt hôm nay.
    ĐẤT NƯỚC mình không ngộ đâu em.
    Tịnh Duyên

    “Nếu đất nước ngàn năm không chịu lớn
    Thì bây giờ em chẳng thể gọi tên
    Nếu dân tộc đớn hèn như em nghĩ
    Thì còn đâu dải bờ cõi nối liền
    Em đã quên những bài ca bất hủ
    Cha ông ta ba lần thắng quân Nguyên
    Em đã quên máu trào Điện Biên Phủ
    Để Việt Nam trên thế giới có tên
    Em đã quên hàng triệu người trong đất
    Để hôm nay Tổ Quốc ngẩng cao đầu
    Em đã quên bao linh hồn bất tử
    Đang vật vờ đâu đó giữa biển sâu
    Em đã quên và đã quên nhiều quá
    Lời em kêu sao buồn đến rụng rời
    Sao không hỏi mình làm gì đi nhỉ
    Mà lại trao câu hỏi ấy cho người
    Dân tộc này không bao giờ chết được
    Nếu diệt vong chỉ có lũ sâu thôi
    Những đứa con dù sống hay đã chết
    Vẫn ngàn năm quấn quít trái tim Người.”
    ====
    “Đất nước mình có gì ngộ đâu em!
    Bốn ngàn tuổi – bốn ngàn năm văn hiến
    Bốn ngàn tuổi – bốn ngàn năm chinh chiến
    Máu ông cha thấm đẫm núi sông này.
    Đất nước mình có gì lạ đâu em!
    Dâng bánh chưng tưởng nhớ về tiên tổ
    Dự án, tượng đài nước nào chả có
    Sinh mạng con người tùy ở trí mình thôi.
    Đất nước mình có gì buồn đâu em!
    Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc
    Rừng trùng điệp và biển xanh thao thiết
    Những con thuyền vượt sóng tới trùng xa…
    Đất nước mình có sầu thương đâu em!
    Mỗi đứa trẻ sinh ra ấm vành nôi, ngọt sữa
    Di sản cho mai sau được bảo tồn, gìn giữ
    Đứng trước năm châu không hổ thẹn, cúi đầu…
    Đất nước mình rồi sẽ chẳng về đâu
    Sẽ đứng vững dù can qua, bão tố
    Yêu đất nước, em chuyên cần dạy dỗ
    Góp sức mình xây đất nước phồn vinh.
    Đất nước mình không ngộ lắm đâu em”
    ………….
    “Ai đi xa luôn dạt dào nổi nhớ
    Là dân Việt lòng ai không trăn trở
    Ai không người nặng nợ với non sông
    Em có biết đất nước về đâu không ?
    Khi lòng người vẫn nhỏ nhen ganh tị
    Đem thù hận, đớn hèn và ích kỷ
    Gieo vào lòng thế hệ trẻ hôm nay
    Người Việt mình sao không tỉnh cơn say
    Sao lắm kẻ mãi ăn mày dĩ vãng
    Sao không hiểu muốn quốc gia xán lạn
    Cần mọi người cùng góp sức, chung tay
    Đất nước mình không ngộ lắm đâu em !
    Anh vẫn nhớ những đói nghèo, khốn khó
    Chuyện áo cơm nên dang dỡ học hành
    Của ngày đầu đất nước thoát điêu linh
    Đất nước này không buồn thế đâu em
    Đối khổ, đắng cay qua rồi năm tháng
    Em hãy tin một ngày mai xán lạn
    Sánh vai cùng bốn bể, năm châu
    Sao em buồn và hỏi đất nước đi về đâu?”
    Hùng Ngô Mạnh

    Like

  20. sydaounesco nói:

    TỪ ĐIỂN TIẾNG NGHỆ BẰNG VĂN VẦN

    Con trâu thì gọi “con tru”
    Con dâu thì gọi “con du” trong nhà
    “Mấn” là “váy”, “ngái” là “xa”
    “Đi mô?” để hỏi ai là “đi đâu? ”

    “Nác su” ý nói “nước sâu”
    “Trấy bù” để gọi “quả bầu” đấy nha
    “Gác bếp” thì gọi là “tra”
    “Lông cơn” thực chất đó là “trồng cây”

    “Ra sân” thì nói “ra cươi”
    “Đi nhởi” ý nói “đi chơi” ấy mà
    “Chúng tao” thì nói là “choa”
    “Các bạn”, thân mật gọi là “bọn bay”

    “Tê” là “kia”, “ni” là “này”
    “Mi” “mần” ý nói là “mày” “làm” thôi
    “Chộ” là “thấy”, “nhác” là “lười”
    “Mắm tôm” cứ gọi “ruốc bôi” đúng liền

    “Đọi” là “bát”, ”nôốc” là “thuyền”
    “Khủy chân” đích thị có tên “lặc lè”
    “Đàng” là “đường”, “đấy” là “tè”
    “Thế thôi” thì nói “rứa hè” là xong

    “Rừng” là “rú”,“rào” là “sông”
    “Ngá khu” tức thị “ngứa mông” thật rồi
    “Mơ” là “mớ”, “thúi” là “hôi”
    “Nỏ nhởi” ý nói “không chơi” đó mà

    “Tê” là “kia, “tề” là “kìa”
    “Cái môi” tên gọi “cái thìa” đó em
    “Đánh nhau” – “đập chắc” nhớ liền
    “Ra răng” là muốn hỏi em “thế nào”

    “Ả” là “chị”, “tau” là “tao”
    “Rứa” là “thế”, “răng” là “sao” đó mà
    “Bổ” là “ngã”, “mả” là “mồ”
    “Lọi cẳng” để nói đó là “duỗi chân”

    Vải “đen” ắt hẳn vải “thâm”
    ”Trụt quỳn” ý nói “tụt quần” thế thôi
    “Dốc” là “trôộc”, “đôộng” là “đồi”
    “Mui” là để chỉ cái “môi” trước mồm

    “Đầu” là “trôốc”, “hun” là “hôn”
    “Ló” chưa hết là “Lúa” còn đấy em
    “Ngượng ” là “rầy” “thích” là “sèm”
    Ai hỏi đến “lả” thì châm “lửa” liền

    “Nỏ” là “không” nhé đừng quên
    “Lá trù” chính xác là tên “lá trầu”
    “Mắc” là “bận”, “mô” là “đâu”
    “Ăn nể” , “ăn vã” như nhau cả mà

    Có người gọi “bọ” là “cha”
    “Nương” là “vườn”, “rẫy” gọi là “nương” thôi
    “Bù rợ” “bí đỏ” đúng rồi
    “Nước chè” quê bạn, quê tôi “nác chè”

    “Nướng” là phải “náng” đó nghe
    Gọi mang lọ “mói” thì bê “muối” liền
    Trốc cúi” là “đầu gối” chân
    Nói “đài” múc nước phải cầm “gầu” ngay

    “Chủi” là cái “chổi” đây này
    Nói “rờ” thì cứ đưa tay mà “sờ”
    “Lúc này” tạm nói là “dừ”
    “Luộc kỹ gốc” nhé, “Loọc nhừ côộc” nha,

    “Con ga” để chỉ “con gà”
    “Con bê” choa nói đó là “con me”
    “Con suối” cứ gọi là “khe”
    ”Châu chấu” ngoài đó, ở quê “cào cào”

    “Hồ” nước được gọi là “bàu”
    “Cá quả” cứ gọi “cá tràu” không sai
    “Con người” thì nói “Con ngài”
    ”Cù cu” tên gọi của loài “bồ câu”

    “tối” nói “túi”, “túi” nói “bâu”
    “Con sâu” có chỗ gọi “trâu” thật mà
    “Hổ bắt” thì nói “khái tha”
    “Muỗi”, “giòi” thì gọi đó là “mọi”, “troi”

    “Con ruồi” thì nói “Con ròi”
    Bắt “tôi” “Nhúng” đít thì “tui” “trụng” quần
    “Con giun” phải nói “Con trùn”
    “Với chắc” có nghĩa là cùng “với nhau”

    “Lộ mô” có nghĩa “chỗ nào”
    Nói “vo trôốc” là “gội đầu” đó em
    “Gạo” thì gọi “gấu” đừng quên
    Ai nói đến “trự” nhớ liền “chữ” ngay

    ”Chạc” là để chỉ cái “dây”
    Nói đi “đâm” gạo hiểu ngay “giã” rồi
    Cả anh, em mẹ tới chơi
    Đều chào là “cụ” thế thôi em ờ

    “Sạu” thì phải hiểu là “ngô”
    ”O” là bác gái và “cô” đó mà
    “Mẹ chồng” vẫn gọi “mụ gia”
    “Ràn tru” phải hiểu đó là “chuồng trâu”

    “Ròi bu” ý nói “ruồi bâu”
    Hỏi nơi “rửa bát” là đâu “lộ chồ”
    Gọi “vợ” là “gấy”nhớ cho
    Nói “Nhôông” ắt hẳn chính là “chồng” thôi

    “Dao khoắm” là “rạ” đúng rồi
    Bảo đi lấy “toóc” thì lôi “rạ” về
    “Ruộng” là gọi “roọng” đó nghe
    “Anh nha” cứ nói “eng hè” là xong

    “Suôn” là “thẳng”, “ngoẹo” là “cong”
    “Nỏ mần răng cả” là “không việc gì”
    “Gõ đầu” là “trọi trốc” mi
    “Kệ tau” ý nói làm gì “mặc tôi”

    “Trúp vả” để chỉ cái “đùi”
    “Ả nậy” – “chị lớn” biết rồi chứ em,
    “Ngong” là “ nhìn”, “coi” là “xem”
    “Mệ va” – “chị ấy” mong em chớ cười

    “Lớn” thì nói “nậy” thế thôi
    “Lõi” ngô, lõi mít nói “cồi” đừng lo
    “Cây cọ” choa nói “cơn tro”
    Gọi “tắn”, gọi “tít” “rắn” bò “rết” ra

    “Mạo” là cái “mũ” đó nha
    Trong đó từ “rạc” nghĩa là “xác xơ”
    “Anh” là “eng”, “cô” là “O”
    “Mun” trong bếp củi là “tro bếp” mà…

    (Mời các bạn nối vần)
    Nguyễn Trọng Tạo.

    Like

  21. sydaounesco nói:

    EM HÃY TIN MỘT NGÀY MAI XÁN LẠN
    _ Trần Đại Quang chủ tịch nước CHXHCN việt Nam gửi Trần Thị Lam giáo viên trường chuyên Hà Tĩnh _
    Nếu đất nước bốn nghìn năm không lớn
    Thì bây giờ em chẳng thể gọi tên
    Nếu dân tộc đớn hèn như em nghĩ
    Thì còn đâu dải bờ cõi nối liền

    Em đã quên những bài ca bất tử
    Cha ông ta đã bao lần chiến quân Nguyên
    Em đã quên máu trào Điện Biên Phủ
    Để Việt nam trên thế giới có tên
    Em đã quên triệu người trong lòng đất
    Để hôm nay tổ quốc ngẩng cao đầu
    Em đã quên bao linh hồn bất tử
    Đang vật vờ đâu đó giữa biển sâu
    Sao không hỏi mình làm gì đi nhỉ
    Mà lại trao câu hỏi ấy cho người
    Dân tộc này không bao giờ chết được
    ( Nếu diệt vong chỉ có lũ sâu thôi )
    Những đứa con dù sống hay đã chết
    Vẫn ngàn năm quấn quít trái tim này .
    Đất nước mình có gì lạ đâu em !
    Biển bạc , rừng xanh , cánh đồng lúa biếc
    Những con thuyền vẫn vượt sóng tới trùng xa …
    Đất nước mình có sầu thương lắm đâu em !
    Mỗi đứa trẻ sinh ra vẫn ấm vành nôi , ngọt sữa
    Di sản cho mai sau vẫn được bảo tồn gìn giữ
    Đứng trước năm châu không hổ thẹn cúi đầu …
    Đất nước mình rồi sẽ về đâu ư
    Sẽ đứng vững dù can qua , bão tố
    Yêu đất nước em chuyên cần dạy dỗ
    Góp sức mình xây đất nước phồn vinh
    Đất nước mình không ngộ lắm đâu em
    Ai đi xa luôn dạt dào nỗi nhớ
    Là dân Việt lòng ai không trăn trở
    Ai không người nặng nợ với non sông
    Em có biết đất nước về đâu không ?
    Khi lòng người vẫn nhỏ nhen ganh tị
    Đem hận thù , đớn hèn và ích kỷ
    Gieo vào lòng thế hệ trẻ hôm nay
    Đất nước mình không ngộ lắm đâu em !
    Anh vẫn nhớ những ngày đói nghèo , khốn khó
    Chuyện áo cơm nên dang dở học hành
    Của ngày đầu đất nước thoát điêu linh
    Đất nước mình không buồn thế đâu em
    Đói khổ , đắng cay qua rồi từng năm tháng
    Em hãy tin một ngày mai xán lạn
    Sánh vai cùng bốn bể năm châu .
    Hà nội 30/04/2016

    Like

  22. sydaounesco nói:

    ĐẤT NƯỚC MÌNH NGỘ QUÁ PHẢI KHÔNG ANH?

    Đất nước mình ngộ quá phải không anh?
    Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn
    Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm
    Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi

    Đất nước mình lạ quá phải không anh?
    Những chiếc bánh chưng vô cùng kỳ vĩ
    Những dự án và tượng đài nghìn tỷ
    Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay

    Đất nước mình buồn quá phải không anh
    Biển bạc rừng xanh cánh đồng lúa biếc
    Rừng đã hết và biển thì đang chết
    Những con thuyền nằm nhớ sóng xa khơi

    Đất nước mình thương quá phải không anh
    Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại
    Di sản mai sau có gì để con cháu ta trang trải
    Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu

    Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh?
    Anh không biết em làm sao biết được
    Câu hỏi gửi trời nam, gửi người sau người trước
    Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu?

    Cô giáo Trần Thị Lam – trường chuyên – Hà Tĩnh

    VÌ LẼ GÌ
    ( Họa bài Đất nước mình ngộ quá phải không anh)
    (của Cô giáo Trần Thị Lam – Hà Tĩnh )

    Vì lẽ gì đất nước hết minh anh
    Và dân tộc thun mình không được lớn
    Sống như kẻ nằm nôi chờ bú mớm
    Cứ ngậm câm chẳng dám hé miệng đòi

    Vì lẽ gì những tuấn kiệt tinh anh
    Những cổ thụ, những anh tài kỳ vĩ
    Và những kẻ hoán hô tham bạc tỷ
    Ai phải cần để chung một vòng tay

    Vì lẽ gì vỗ ngực xứng hùng anh
    Biển đã bạc, võ vàng rừng chẳng biết
    Và mỗi ngày có bao nhiêu cái chết
    Dửng dưng đời chẳng một chút xót xa

    Vì lẽ gì chịu khốn nạn thằng anh
    Cưỡng chiếm biển, độc di căn để lại
    Treo cổ nợ thế chấp ai trang trải…
    Nước ngàn năm sao mãi cúi gập đầu

    Vì lẽ gì cứ câm miệng hả anh
    Triệu kẻ mất và những ai đã được
    Và tương lai …còn đường nào phía trước
    Bốn ngàn năm và rồi sẽ là đâu…!!!

    Lam Hồng – Phạm Viết Kha

    Like

  23. sydaounesco nói:

    Tôi thích và đông quan điểm với tác giả Chu xuân Bảo , mình đừng suy nghĩ cực đoan vậy hãy tìm giải pháp thích hợp thay vì chỉ trích: Xin gửi các thi hữu bài thơ của tác giả Chu xuân Bảo :
    30 Tháng 4 lúc 0:00 ·
    “Tặng cô giáo Trần Thị Lam – Trường chuyên Hà Tĩnh

    Đất nước mình kỳ diệu phải không em !
    Bốn ngàn năm, cha ông ta dựng nước,
    Trong bom đạn, vẫn vươn lên phía trước,
    Để hôm nay, trên bục giảng có em.

    Đất nước mình giản dị phải không em !
    Dù giờ đây, đủ cơm ăn, áo mặc.
    Chiếc bánh chưng vẫn để ba ngày tết.
    Cặp lá yêu thương, vẫn khát vọng đổi đời.

    Anh cũng đã đi quá nửa trái đất rồi,
    Ngắm những tượng đài uy nghi, hùng vĩ.
    Nhắc lại chiến công trước đây hàng thế kỷ,
    Mình xây tượng đài cho lịch sử, nên chăng ?

    Đừng nói không với sắt thép, xi măng !
    Xe đạp, ô tô, máy bay, tàu thủy,
    Trường em giờ, khác xưa nhiều, em nhỉ !
    Vậy làm bằng gì, nếu chỉ chọn cá với rau.

    Chuyện môi trường, không chỉ nước mình đâu !
    Quốc tế năm nào chẳng họp hành, tranh cãi.
    Nếu Vũng Áng bớt đi vài đồng lãi,
    Xử lý nước rồi, chắc lòng cá chẳng đau.

    Chẳng xã hội nào thật hoàn hảo được đâu !
    Tham nhũng bất công, rau nào sâu ấy.
    Rau có sâu, chịu khó tìm bắt vậy.
    Trách nhiệm của ta, chứ không phải kêu đòi.

    Đất nước ta, vẫn rừng, biển, bầu trời,
    “Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc”
    Đồng đội anh vẫn ngày đêm giữ biển,
    Những con thuyền vẫn đánh cá Hoàng Sa.

    Em đừng nghe kẻ nấu thịt nồi da,
    Kích động chiến tranh, biểu tình, bạo loạn.
    Gia đình mình, đôi khi còn khó quản,
    Huống chi ta còn hàng xóm, láng giềng.

    Đất nước mình, em nhỉ, rất bình yên
    I rắc, xy ri đang chìm trong bom đạn
    Nên hãy vui lên, đừng bao giờ oán thán
    Vì em còn… là cô giáo, phải không em !”

    (Tác giả Chu xuân Bảo )

    Like

Gửi phản hồi tới mọi người

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s