Tập thơ 2

HOA NẮNG  

Tôi yêu văn chương, thơ phú, trọng chữ nghĩa. Nhưng làm thơ, viết truyện thì không có nghề, nên chưa có truyện và thơ đăng đàn … Mấy chục năm qua cái nghiệp mà tôi đeo đuổi từ khi dời ghế   trường Đại học cho đến lúc nghỉ hưu là nghề Thú y. Cái nghề nhiều lam lũ, nhọc nhằn, không mấy khi thảnh thơi, thư  thái. Nhưng “Sinh ư nghiệp, tử ư nghiệp” đó là lẽ sống suốt đời tôi hằng chuyên tâm. Bởi vậy tôi đã làm được một số việc trong công tác quản lý và nghiên cứu khoa học ngành Thú y, đã có nhiều công trinh được đánh giá cao.
      Nay nghỉ hưu, tôi vẫn còn nguyên lòng nhiệt tình và đam mê công việc, nên vẫn tích cực tham gia một số việc ở phố, ở phường và công tác hội… Cuộc sống mới thật ý nghĩa, nhiều nguồn vui đã gieo vần, tìm tứ cho những con chữ  mỗi khi lòng  hứng khởi…
      Noi theo bạn thơ, thử  sức mình tôi đã gom nhặt được mấy vần in thành tập sách nhỏ, tựa đề là Hoa nắng. Xin phô cùng bạn bè, thân hữu những suy tư dung dị, những cảm xúc chân thành để thấy cuộc sống này thật đẹp và đáng yêu lăm lắm. Cảm ơn sự yêu mến, giúp đỡ và khích lệ của anh em, bạn hữu đã giành cho thơ tôi.
                                                                                                      NGUYỄN SỸ ĐÀO

Có 62 phản hồi tại Tập thơ 2

  1. sydaounesco nói:

    HOA QUỲNH

    Người đâu da mịn dáng xinh
    Mắt môi hồng thăm tiết trinh trong lành
    Hương nồng bối rối đêm thanh
    Dưới trăng e ấp làm anh sững sờ

    Thực mà sao ngỡ như mơ
    Yêu em anh thả vần thơ ân tình
    Thế mà em vẫn lặng thinh
    Không hề vồ vập, chẳng tình ý chi

    Hay là cô ả kiêu kỳ
    Nếu mà đúng vậy tiếc gì hả anh
    Thực ra “Người mộng” của anh
    Chính là một đóa hoa quỳnh xinh xinh.

    ______________
    Giải đố vui “Người tình trong mộng”
    Của Cao Hưng TP. Hồ Chí Minh

    Liked by 1 person

  2. sydaounesco nói:

    PHÚT GIAO THỪA

    Tiếng xuân reo vui ngoài phố
    Nhành đào thức đợi giao thừa
    Khách thơ và mùa xuân chín
    Cho ta cảm xúc dâng trào.

    Lúc này xuân về trật phố
    Pháo hoa bừng sáng trời đêm
    Khiến lòng nao nao hoài niệm
    Đêm ba mươi tết quê nghèo.

    Like

  3. sydaounesco nói:

    TÌNH QUÊ ĐẰM THẮM
    Kính tặng Nhà thơ Lê Ngân

    Gặp anh trên khắp nẻo đường
    Ơ đâu cũng rất yêu thương chân tình
    Như yêu đồng đất quê mình
    Dòng sông, bến nước, mái đình cây đa

    Thơ anh dung dị đậm đà
    Anh giành viết tặng mẹ cha, tặng mình
    Mẹ anh nết đẹp dáng xinh
    Cha anh hào hiệp ân tình thuỷ chung

    Trai tài, gái sắc nhất vùng
    Cho anh trí dũng kiên trung bằng người
    Anh đi muôn nẻo đường đời
    Với bao hoài niệm đầy vơi quê nhà

    Bông gạo đỏ, gốc trẩu già
    Đồng màu ngập trắng phù sa bao lần
    Anh tìm ướm lại dấu chân
    Trên con đường cũ tầng tầng cỏ may

    Tình quê nhuộm thắm đất này
    Y Can (áo vá) giờ thay đổi rồi
    Thơ anh đẹp lắm anh ơi!
    Chắt chiu gom góp để rồi “Thăng hoa”.

    Like

  4. sydaounesco nói:

    NHỚ THÁI TỔ

    Nhớ thời xưa, tuổi ấu thơ
    Minh quân Thái Tổ đâu mơ bệ rồng
    Vẫn nuôi trí lớn hằng mong
    Dân an, Quốc thái tươi hồng sử Nam
    Nay mừng, đã trọn ngàn năm
    Lập Đô, dựng Quốc viếng thăm nhớ nguồn
    Trời thu đất Báng(*) hồn tuôn
    Lòng thành kính lễ tâm luôn hướng về.

    _______________
    (*) Đình Bảng quê hương của Lý Thái Tổ
    ngoài tên là Diên Uẩn, Cổ Pháp còn có
    tên là Kẻ Báng vì từng có rừng cây báng.

    Like

  5. sydaounesco nói:

    LỠ HẸN

    Hôm qua người chẳng hẹn giờ
    Cho nên phải đợi phải chờ vậy thôi
    Khác gì trầu úa thiếu vôi
    Cau già thiếu thuốc để rồi lỡ duyên

    Giờ thì ván đã đóng thuyền
    Hẹn hò chi để thuyền quyên bẽ bàng
    Thế là con sáo sang ngang
    Thế là đứt gánh giữa đàng vì ai?.

    Liked by 2 people

  6. sydaounesco nói:

    GẶP LẠI

    Bốn mươi năm mới gặp nhau
    Mà trầu không úa, mà cau không già
    Gặp rồi mình lại chia xa
    Nhớ đừng ngần ấy năm xa mới gần.

    Like

  7. sydaounesco nói:

    CHIA TAY
    (Tổng hai em Thúy Cát)

    Ngày mai em đi…Về nơi xứ lạ
    Nơi mặt trời sinh ra
    từ biển biếc, đồng xanh
    Không phải từ mái tranh, rừng thẳm.
    Nơi quanh năm tràn đầy ánh nắng
    Ít thấy mùa đông như ở đất này
    Nơi phố phường nguy nga, lộng lẫy
    Câu chào nhau cũng khác quê mình

    Xa bờ tre, bến nước, mái đình
    Búp chè non tơ, một thời lam lũ
    Dây mồng tơi, tím tuổi học trò
    Con đò ngang oằn mình vượt cạn
    Cô trò cho nhau
    từng hạt muối
    mớ rau
    Những con chữ về lẽ đời, cuộc sống.

    Ngày mai em đi…
    Năm tháng cứ dài theo nỗi nhớ
    Câu thơ chắp chẳng thành vần
    Ngọn bút cứ tần ngần nhớ thương da diết
    Xuống hàng, ngắt câu, đau ở giữa dòng
    Xa thật rồi ư?
    Em ơi!
    Biết có buồn không?

    Ngày mai em đi…
    Thế nào cũng phải về đấy nhé!
    Những buổi bình thơ không thiếu được đâu
    Bài thơ tặng em vẫn còn câu kết…
    Chờ em về viết tiếp buổi đoàn viên.

    Like

  8. sydaounesco nói:

    HẸN VỀ KINH BẮC

    Huynh khuyên nghe cũng có tình
    Vậy là hẹn nhé chúng mình viễn du
    Về thăm Kinh Bắc ngày thu
    Cổng làng gội nắng mây mù rêu phong

    Rộn ràng lòng những nhủ lòng
    Để tình ươm chín trái bòng xóm quê
    Đường xưa lối cũ ta về
    Cây đa bến nước lời thề khắc ghi

    Người ơi còn nhớ được gì
    Trăng thanh năm ấy mắt mi lệ trào.

    Like

  9. sydaounesco nói:

    MỘT THOÁNG

    Thèm trời thèm đất làm chi
    Thèm trăng, thèm gió có khi càng thèm
    Này này đừng dại nghe em
    Dấu làm sao thỏa nỗi thèm trái chua.

    Ngoài kia trời đã giao mùa
    Đất trời sao lại nỡ đùa giỡn nhau
    Hanh khô để úa trái cau
    Mưa sa dập nát tàu dầu chờ vôi.

    Đông qua xuân đến hẳn rồi
    Hết hanh khô sẽ đơm trồi nở hoa
    Ý tình trao gửi thay quà
    Vậy sao người lại hỏi là của ai?

    Lại còn thở vắn than dài
    Chuyện ngày xưa ấy mấy ai tỏ tường
    Hai anh em ruột chót thương
    Một người nên phải tìm đường tuyệt giao.

    Dòng sông sâu, thác tuôn trào
    Giữ tình ba trẻ gửi vào dương gian
    Biết rồi thôi khỏi luận bàn
    Mong rằng cùng giữ bếp than thêm hồng.

    Like

  10. sydaounesco nói:

    THỜI XƯA ẤY

    Biết rằng người ấy đùa tôi
    Để bâng khuâng nhớ, mãi rồi mới yên
    Bông hồng thắm, bông bạch liên
    Cứ ngu ngơ ngắm không tiền để ôi

    Cũng đành chịu mất thì thôi(*)
    Cái thời trai trẻ quên rồi lạ chưa
    Giỏi dang đến mấy cũng thua
    “Cự ly tốc độ” nỡ đùa bỡn tôi

    Thôi thì đũa chẳng nên đôi
    Lỡ làng cũng tai chịu lùi mất chơn
    Giờ ngồi ngẫm lại nguồn cơn
    Ngưu Lang, Chức Nữ mỏi mòn tại ai?

    Like

  11. sydaounesco nói:

    QUÊ HƯƠNG

    Quê hương nguồn cội, tổ tông
    Là con đường nhỏ, là bông lúa vàng
    Cây cầu lắt lẻo bắc ngang
    Dòng xanh chảy giữa đôi làng Đoài, Đông.

    Một thời quang sọt gánh gồng
    Một thời tay bế, tay bồng mò cua
    Đêm đông hun hút gió lùa
    Ngày hè quần quật nắng mưa dãi dầu.

    Cọng rau, con tép, trái bầu
    Để cho ngọt lịm một câu tang tình
    Để thành trai lịch, gái xinh
    Để rồi một khắc cho mình thăng hoa.

    Chút tình quê thật đậm đà
    Đó là nghĩa mẹ, công cha tảo tần.

    Like

  12. sydaounesco nói:

    MỘT THỜI

    Có tổ thì mới có tông
    Có mùa xuân mới có bông mai vàng
    Sông xưa vẫn bến đò ngang
    Cánh buồm khát vọng mơ màng gió đông.

    Cái thời anh gánh, em gồng
    Cái thời mò ốc, cấy trồng, bắt cua
    Đêm thâu sương lạnh trăng lùa
    Nhà tranh mái dột, vách thưa, đèn dầu.

    Con mình như bí, như bầu
    Bốn năm ba đứa nên câu tâm tình
    Không cần son phấn vẫn xinh
    Mùa xuân giữa đất quê mình ngát hoa.

    Đào mai trúc cúc la đà
    Thắm tươi là bởi mình ta tảo tần.

    Cao Văn Cát
    TOÀN TẬP

    Like

Gửi phản hồi tới mọi người

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s